⬅ Trước Tiếp ➡
 
 
Coi trọng người đàn ông khác? (3)
Nhưng cô thật sự không thể để bản thân mình sa đọa được. Cho dù anh có tát cho cô một cái thì cô cũng muốn thoát khỏi thân phận là tình nhân của người khác.
 “Tôi khuyên cô tốt nhất nên lập tức thu hồi lại những gì cô vừa nói, có lẽ tôi vẫn có thể coi như chuyện này chưa từng xảy ra.”Tư Dạ quyết định cho cô một cơ hội.
Trần Chi rất cố chấp, một chút cũng không hiểu biến báo.
 “Tư đại thiếu gia, coi như tôi xin lỗi anh có được không? Anh muốn loại phụ nữ như thế nào cũng có, nhưng tôi thật sự không muốn làm tình nhân của anh.”Cô thử cố gắng nói chuyện với anh.
 “Chuyện của hôm nay anh cứ coi như chưa từng xảy ra. Anh đại nhân đại lượng, tha thứ cho tôi không hiểu chuyện đi.”
Anh cho cô cơ hội, cô lại không cần!
Tư Dạ đột nhiên thay đổi sắc mặc, hai tay thay đổi nắm lấy cổ tay cô, ánh mắt lạnh lùng sắc bén.
 “Cô muốn đơn phương hủy bỏ giao dịch sao! Không có dễ dàng như vậy đâu!”
Cưỡng chế kéo Trần Chi đi, anh tàn nhẫn nhét cô vào trong xe, đóng cửa xe lại, rồi lên xe từ cửa bên kia.
 “Anh muốn làm gì? Thả tôi xuống!”Trần Chi thử vài lần, cửa đều không mở ra được, trong lòng sinh ra cảm giác sợ hãi hoảng loạn.
Tư Dạ ngồi trên ghế lái, đôi tay nắm chặt tay lái, thản nhiên liếc nhìn cô một cái, con ngươi sắc bén hiện lên ý cười khát máu.
 “Hừ, muốn làm gì sao? Một chút nữa thì cô sẽ biết thôi!”Nói xong, anh giẫm mạnh chân ga, chiếc xe phóng nhanh như bay.
Tốc độ của anh rất nhanh, Trần Chi nhìn đồng hồ tốc độ không ngừng tăng lên, tay nắm chặt lấy ghế dựa, sợ sẽ xảy ra tai nạn xe cộ.
 “Anh điên rồi, sẽ xảy tai nạn đó!”Cuối cùng, cô không nhịn được nhắc nhở một tiếng.
Tư Dạ khuôn mặt không có biểu cảm gì, tiếp tục tăng tốc độ. Chiếc xe ở trên đường chạy lạng lách theo hình chữ S, trái rồi lại phải, khiến người ta rất không thoải mái.
Trần Chi căn bản đã say xe, lúc này càng say nghiêm trọng hơn. Mặt cô trắng bệch, tái nhợt, cố gắng bịt chặt miệng, không để cho mình nôn ra.
Một túi ni lông màu đen được đưa đến trước mặt cô, cô nhận lấy rồi lập tức mở ra, “ọe”một tiếng liền phun hết ra.
Nhưng Tư Dạ cũng không để ý nhiều, vẫn như cũ lái xe lạng lách đánh võng, Trần Chi suýt chút nữa thì cả nội tạng cũng phun ra ngoài.
Không biết qua bao lâu, có lẽ khoảng nửa tiếng, hoặc một tiếng.
Chiếc xe cuối cùng cũng dừng lại ở một chỗ nào đó.
 “Xuống xe!”Mở cửa xe ra, Tư Dạ nắm lấy tay của Trần Chi, không màng đến dáng vẻ yếu ớt của cô, kéo cô vào một tầng hầm âm u.
 “Đây là chỗ nào vậy?”
Cho dù Trần Chi có hỏi như thế nào, Tư Dạ đều không trả lời cô.
Cuối cùng, phía trước xuất hiện ánh sáng, hai tên tay chân mặc đồ màu đen, đứng ở hai bên cửa, nhìn thấy anh đi đến, cung kính chào anh.
 
 
Coi trọng người đàn ông khác? (4)
Cuối cùng, phía trước xuất hiện ánh sáng, hai tên tay chân mặc đồ màu đen, đứng ở hai bên cửa, nhìn thấy anh đi đến, cung kính chào anh.
 “Chào đại thiếu gia!”
Còn chưa tiến vào đã nghe thấy những âm thanh ầm ĩ bên trong.
Trần Chi từ cửa nhìn thấy bên trong có rất nhiều dân cờ bạc tụ tập, cô sợ đến lùi lại một bước. Tư Dạ nắm lấy tay cô, không cho cô chạy trốn.
 “Tôi không muốn vào!”
 “Không do cô quyết định!”Người đàn ông vô tình tàn nhẫn, túm lấy cô kéo vào bên trong, hơi khói mù mịt bên trong khiến Trần Chi lại muốn nôn ra.
Đây là một sòng bạc ngầm siêu lớn, rất nhiều người vây quanh một chiếc bàn, hoặc là chơi mạt chược, hoặc là chơi bài, hoặc là chơi xúc xắc…
Dù là loại nào thì âm thanh ồn ào náo nhiệt dội đến hết đợt này đến đợt khác. 
 “Đại thiếu gia, anh đến rồi. Có cần gì không?”Người phụ trách của sòng bạc đi đến, cúi đầu khom lưng chào anh.
Xem ra, Tư Dạ thường xuyên đến đây chơi.
Trần Chi biết bản thân mình không thể đi ra ngoài, lúc này chỉ có thể đi theo Tư Dạ, tùy cơ ứng biến.
 “Cho tôi một phòng.”
 “Được, mời anh bên này.”
Người phụ trách dẫn đường ở phía trước, Tư Dạ túm lấy Trần Chi đi theo sau.
Lúc cúi đầu đi qua một đám đang chơi cờ bạc, Trần Chi có thể cảm nhận được bọn họ nhìn cô với ánh mắt nóng hừng hực. Dường như muốn ăn tươi nuốt sống cô…
Thật khiến cho người ta cảm thấy ghê tởm.
Nơi này rất nguy hiểm, cô đột nhiên có chút hiểu ra mục đích mà Tư Dạ đưa cô đến đây.
Là muốn giáo huấn cô sao?
⬅ Trước Tiếp ➡