⬅ Trước Tiếp ➡
54: Lửa giận (3) Cô ta tự cho là rất tự nhiên, nhưng thật ra, trong mắt Dung Nhan, kỹ thuật diễn của cô ta vô cùng vụng về. Cô ta vừa nói vừa vuốt bông tai, đây là chiếc hoa tai nằm trong bộ sưu tập mới nhất của Givenchy, số lượng có hạn trên toàn cầu. Động tác của cô ta rõ ràng như vậy, sao Dung Nhan lại không nhìn ra đây là đang khoe khoang chứ? “À…” Dung Nhan uống một ngụm sâm panh, nghĩ thầm, Tô Dục, anh về đây đi, về mang thứ “ngơ ngác cùng cực” này đi đi. Đối mặt với “tân hoan” của Liên Thành Nhã Trí thật sự khiến Dung Nhan rất khó chịu. Nếu chỉnh đốn cô ta thì khẳng định người khác sẽ cảm thấy cô còn chưa quên được Liên Thành Nhã Trí cho nên ghen ghét “tân hoan” của anh. Không chỉnh đốn, mẹ nó, ghê tởm chết đi được, cô thực sự rất muốn tát cô ta trăm nghìn cái. Dung Nhan lười phải phản ứng Mạnh Đại Đại, Mạnh Đại Đại lại đang “soi” Dung Nhan, vậy nên, trong khoảng thời gian ngắn này, không khí giữa hai người rất xấu hổ cũng cực kỳ yên tĩnh. Mãi cho đến khi Mạnh Đại Đại xác nhận người phụ nữ tên Dung Nhan này tựa hồ dễ đối phó, mới quyết định tiến hành động tác tiếp theo. (Dung Nhan: Em gái à, mắt em mọc trên mông à?) Mạnh Đại Đại nâng ly nước trái cây trên tay lên, uống mấy ngụm, cười ngọt ngào với Dung Nhan, kiểu cười vừa thẹn thùng lại đáng yêu: “Chị, đừng uống sâm panh nữa, uống nước trái cây đi, anh Nhã nói,con gái không nên uống rượu thì tốt hơn.” Dung Nhan cười lạnh, xem đi, đến rồi. Người phụ nữ như thế này mà không bị “chỉnh” chết đúng là “thiên lý khó dung”. “Anh Nhã nói…” Cô ta nói vậy còn không phải là đang nhắc nhở hiện tại Liên Thành Nhã Trí là của cô ta, người cũ như cô đừng có mong mơ tưởng, nên đi đâu thì đi đó đi. Loại người như cô là loại hoa tàn ít bướm rồi còn cô ta là hoa đang nở rộ, cô đừng vọng tưởng nữa. Dung Nhan cười lạnh, cô ta là cái thứ gì chứ? Mấy chiêu này cô dùng chán từ đời trước rồi. Dung Nhan trợn mắt xem thường, tiếp tục uống sâm panh trong tay, liếc xéo Mạnh Đại Đại một cái, sau đó nói: “Cô gái à, tôi cho rằng cô ăn đu đủ sẽ tốt hơn đấy.” Mạnh Đại Đại sửng sốt một lát, sau khi hiểu được ý cô là gì thì sắc mặt đỏ lên. Dung Nhan đang nói ngực cô ta phẳng, loại ngực lép, bảo cô ta làm cho ngực to lên… Đôi mắt Mạnh Đại Đại nhìn Dung Nhan hiện lên tia oán độc. Ngực phẳng là nỗi đau chí mạng của cô ta, cô ta đã thử qua vô số cách đều không có tí tác dụng nào, khiến cho cô ta thời thời khắc khắc đều lo sợ Liên Thành Nhã Trí sẽ không cần cô ta. Sau khi Mạnh Đại Đại khôi phục bình tĩnh, cô ta bỗng trưng ra vẻ mặt như sắp khóc đến nơi, nhút nhát sợ sệt nói: “Chị Dung, thật sự xin lỗi vì em nên anh Nhã mới có thể chia tay với chị, rất xin lỗi chị.” Dung Nhan bóp cằm cô ta: “Này cô, cô bao nhiêu tuổi rồi?” Mạnh Đại Đại sửng sốt một lát mới nhận ra phải trả lời: “19.” Ngón tay Dung Nhan nhấn môi: “À, 19 à, theo đạo lý thì cái gì nên phát dục thì đã phát dục rồi đúng không?” “Chị Dung có ý gì?” Dung Nhan cười nhẹ với cô ta, chỉ vào bộ ngực phẳng của cô ta, nói: “Ý tôi là vừa rồi tôi cho rằng ngực cô phát dục không tốt, hiện tại mới phát hiện hóa ra cả đầu óc của tôi cũng chưa phát dục hoàn toàn.” Mạnh Đại Đại tức giận tới mức đứng bật dậy: “Chị…” Dung Nhan ngắt lời cô ta, “Cô gái, tôi khuyên cô một câu, đừng vội dát vàng lên mặt mình. Cô dát hỏng rồi đấy. Cô làm thế có khi sẽ khiến mối quan hệ của cô và anh Liên Thành cũng chấm dứt theo thì sao? Cô có tin là đêm nay cô sẽ bị đuổi ra khỏi nhà không?” Mạnh Đại Đại khinh thường hừ một tiếng, thay bộ dạng mềm mại nhát gan ban đầu bằng vẻ vênh mặt hất hàm sai khiến: “Em khuyên chị một câu, thừa dịp còn vài phần tư sắc thì bắt lấy anh Tô đi, đừng lại vọng tưởng thứ mình không nên tưởng nữa.”
⬅ Trước Tiếp ➡