Trong lồng ngực ôm một Bánh bao nhỏ, mềm nhũn, ấm vô cùng.
Nghe Đường Đường nhẹ nhàng hít thở, Lạc Thần Hi thần kinh căng thẳng cả ngày từ từ thả lỏng ra.
Trong lúc vô tình, cũng dần dần chìm vào mộng đẹp.
Mục Diệc Thần tắm xong lúc đi ra, nhìn thấy chính là hình ảnh hai mẹ con dựa vào nhau ngủ say.
Tình cảnh này, lại hài hòa một cách ngoài ý muốn.
Khuôn mặt của Đường Đường, có bảy phần giống mẹ.
Chỉ có điều, trong mắt của Lạc Thần Tâm đều lóe lên tham lam cùng tính kế, để hắn mỗi lần nhìn thấy đều nảy sinh chán ghét.
Mà Đường Đường vừa đơn thuần vừa đáng yêu, khiến người ta không nhịn được thương yêu bé từ trong đáy lòng.
Cùng Lạc Thần Tâm hoàn toàn khác nhau.
Nhưng hiện tại...
Mục Diệc Thần hạ thấp tầm mắt trên người của Lạc Thần Hi, trên mặt lộ ra một tia suy nghĩ sâu sắc.
Dáng vẻ của người phụ nữa này, đơn thuần như vậy vô hại như vậy, gương mặt trắng nõn vì ngủ mà đỏ bừng bừng, miệng nhỏ hơi cong lên, lông mi như cây rẻ quạt nhỏ, quả thực giống Đường Đường y như đúc.
Dù là ai nhìn thấy, đều sẽ cho rằng, đây là một đôi mẹ con có cảm tình rất tốt.
Ánh mắt của Mục Diệc Thần càng thêm thâm trầm, thân thể cũng từ từ hướng về phía Lạc Thần Hi, ngày càng dựa vào gần hơn.
"A..."
Lạc Thần Hi đột nhiên đang ngủ thì trở mình, phát ra một tiếng hừ nhẹ.
Mục Diệc Thần lúc này mới phát hiện, bản thân trong lúc vô tình, cũng đã ép một nửa trên người Lạc Thần Hi, chỉ thiếu một chút, là hôn lên cánh môi hoa anh đào béo mập của cô.
"Đáng chết! Người phụ nữ đáng chết này lại bỏ thuốc gì cho mình nữa chứ?!"
Mục Diệc Thần lập tức giật thót, như bị người nào đó đuổi giết, bước nhanh đi vào phòng tắm.
Trong phòng tắm lại một lần nữa truyền ra tiếng nước ào ào.
Sáng ngày thứ hai, thời điểm Lạc Thần Hi rời giường, bên người đã không ai.
Chỉ có một mình cô, nằm giữa trung tâm giường lớn.
Lạc Thần Hi lập tức ngồi dậy, nhìn bên trái, lại nhìn bên phải, đều để lại dấu vết có người ngủ qua.