“Vân Hào Đế Cảnh.”
Thương Trăn nhìn căn chung cư xa hoa ở phía xa, trong mắt lóe lên tia sáng, may mắn cô có được trí nhớ nhìn qua sẽ không quên được, nhớ rõ từng chi tiết nhỏ.
Nhưng có một điều cô không nghĩ đến chính là, sau khi xuống xe, có một chiếc xe sang trọng chắn ở cổng ra vào, cô ngẩng đầu lên nhìn, đúng lúc xuyên qua cửa sổ xe, nhìn thấy gương mặt anh tuấn khiến cho ngay cả ngôi sao đều phải lu mờ của Phong Hành Diễm.
Cô mở to mắt: “Sao anh lại ở chỗ này?”
Trong xe, Phong Hành Diễm liếc thoáng qua cô, nhíu mày, làm sao người phụ nữ này lại giống như âm hồn không tan vậy?
“Phải nói là tại sao cô lại ở chỗ này? Cô theo dõi tôi?”
Thương Trăn giận quá hóa cười, lúc này một người giống như vệ sĩ đi ra, nói với Phong Hành Diễm: “Cậu chủ, Ngải Văn không có ở nhà, trong nhà cũng không có dấu vết bị người lạ đột nhập, chẳng qua trên cửa dán một tờ giấy, giống như là được viết trong lúc vội vàng, nói cô ấy muốn về quê một chuyến, mấy ngày nữa sẽ quay lại.”
Phong Hành Diễm càng thêm nhíu chặt lông mày, môi mỏng khẽ mím, không chút do dự nói: “Báo cảnh sát, Ngải Văn không phải là người đột nhiên biến mất như thế, thông báo cho người nhà của cô ấy…”
“Cô ấy còn ở nơi này!”
Thương Trăn đột nhiên nói, cắt ngang lời của Phong Hành Diễm.
Thương Trăn nhìn anh, vẻ mặt hơi kỳ lạ: “Thì ra Ngải Văn là thư ký trưởng của anh.”
Lúc trước tin tức có đưa tin về danh sách của người bị hại, trong đó có ghi sơ lược về Ngải Văn, cô ấy là một nữ cường nhân, nhưng không nhắc đến việc cô ấy làm việc cho công ty nào, cô ấy thế mà lại là thư ký trưởng của Phong Hành Diễm, không thể không nói, thế giới này quá nhỏ.
1: Cho tôi mấy phút giải thích
Phong Hành Diễm thấy cô chưa đi, hơn nữa còn biết tên của Ngải Văn, anh không khỏi cười nhạo.
“Có liên quan gì đến cô? Người bên cạnh tôi, cô đúng là biết rất rõ ràng.”
Giọng điệu và thái độ của anh rất ác liệt, nhưng Thương Trăn không có thời gian tranh cãi với anh, cô vượt qua xe, đi thẳng về phía chung cư, cứu người quan trọng hơn!
Cô tìm bên bất động sản, tốn chút công sức mới có thể thuận lợi lên lầu, đến nhà Ngải Văn, Thương Trăn gõ cửa, phát hiện trong nhà quả nhiên không có ai.
Không đúng, Ngải Văn chết trong nhà của cô ấy, lúc này, cô đột nhiên nhớ đến trong tin tức có ảnh chụp hiện trường, nơi mà Ngải Văn chết là một không gian rất nhỏ hẹp, nói cách khác, trong nhà của Ngải Văn rất có thể có một mật thất.
Điều này cũng đúng, cô ấy là thư ký trưởng của tập đoàn xuyên quốc gia, có một số thứ để trong nhà sẽ không an toàn, cô ấy chỉ có thể giấu ở trong một không gian bí mật…
Nghĩ đến đây, cô bình tĩnh hơn, bởi vì cô biết, cách một cánh cửa, rất có thể tên hung thủ kia đang nhìn mình.
“Trương Cường, tôi biết anh ở bên trong đó.”
Giọng nói của cô không lớn không nhỏ, tuy cánh cửa này cách âm rất tốt, nhưng không phải là hoàn toàn không nghe được.
Nếu như cô không thể cạy cánh cửa chống trộm này ra, cô chỉ có thể để cánh cửa này tự mình mở ra.
Bên trong không có động tĩnh gì, nhưng Thương Trăn không vội, tiếp tục nói.
“Bây giờ cảnh sát đã bao vây nhà anh, cũng tìm được chiếc đầu người mà anh giấu đi, là tôi báo cảnh sát, tôi vẫn luôn theo dõi anh, cho nên hiện tại, tôi rất chắc chắn anh đang ở trong đó, anh thật sự không cho tôi đi vào sao?”
Cô lấy ra chiếc điện thoại di động đã tắt máy: “Tôi đến đây một mình, tôi chỉ muốn nói chuyện riêng với anh, hay là anh nhất định phải để tôi báo cảnh sát?”
Lúc này, chỉ nghe thấy một tiếng “lạch cạch” rất nhỏ, cửa, thật sự mở ra!
Trong lòng Thương Trăn bỗng nhiên nhảy dựng! Cô đưa tay mở cửa ở mức lớn nhất, phía trước cửa không có ai, cô hít một hơi thật sâu, cất bước đi vào, kết quả vừa đi được mấy bước, cô đột nhiên ý thức được không đúng!
Cô cảnh giác quay đầu, chỉ thấy trước mắt tối sầm lại, một bóng người từ trên cao đột nhiên nhảy xuống, lưỡi dao sắc bén đâm thẳng về phía mặt cô! Người này, anh ta thế mà dựa vào hai bức tường để leo lên phía trên cánh cửa, một câu cũng không cho cô nói liền muốn giết người diệt khẩu?
Trong lúc nguy cấp, Thương Trăn không có thời gian để suy nghĩ, chỉ có thể lấy khuỷu tay để cản, cô đã chuẩn bị tâm lý bị thương, trong nháy mắt cũng làm xong chuẩn bị hoàn trả gấp mười lần.
Nhưng đau đớn theo như dự liệu không có truyền đến, có người đột nhiên xông đến, ôm cô tránh sang một bên, sau đó lại có người xông đến, một chân đạp Trương Cường ngã xuống đất.
“Loảng xoảng”
Con dao thái nhuốm máu rơi xuống mặt đất, Trương Cường không nghĩ đến Thương Trăn không chỉ đến một mình. Anh ta nhanh chóng đứng lên, muốn đi bắt người, nhưng làm sao anh ta có thể là đối thủ của vệ sĩ hàng đầu? Chỉ một lúc liền bị đối phương ép ngã xuống đất, vệ sĩ kia ngẩng đầu, lo lắng hỏi: “Cậu chủ? Cậu không sao chứ? Cậu bị thương rồi!”
Thương Trăn ngạc nhiên nhìn Phong Hành Diễm, không phải anh đã đi rồi sao? Sao anh lại ở đây? Quan trọng nhất chính là, vì sao anh lại cứu cô!
Phong Hành Diễm nhíu mày, buông cô ra, không kiên nhẫn nói.
“Tôi không sao?”
Sau khi nói xong, anh nhìn chằm chằm Trương Cường trên mặt đất, không vui hỏi.
“Tại sao anh phải tìm Ngải Văn?”
Trong nháy mắt đó, Phong Hành Diễm nghĩ đến đủ loại âm mưu, ánh mắt nhìn anh ta càng thêm sắc bén.
Lúc này Trương Cường hoàn toàn không có sát khí sau khi giết mười mấy người như đời trước, khí thế cường đại của Phong Hành Diễm đã sớm khiến anh ta sợ vỡ mật, ấp úng nói.
2: Cho tôi mấy phút giải thích
“Cô ta… Cô ta là người cùng thôn với tôi, thế nhưng sau khi cô ta phát tài lại không chút nào nhớ đến tình cũ…”
Phong Hành Diễm không nghĩ đến lại là như thế, quả thật là lãng phí thời gian của anh.