Giọng nói của cô lạnh như băng khiến tất cả mọi người im lặng.
Hứa Triết sửng sốt, sau đó cười dâm đãng nói, “Cô Thương, đừng cố nói sang chuyện khác, vừa rồi cô không như vậy mà, nhiệt tình tới mức như chưa từng thấy đàn ông bao giờ, nhưng mà da thịt đúng thật là...
Bỗng nhiên Thương Trăn nở nụ cười.
Tất cả mọi người cảm thấy cô điên rồi, lúc này còn cười được?
Nhưng tươi cười này của cô, tự dưng khiến người ta cảm thấy lạnh. Cuối cùng, đôi mắt cô nheo lại.
“Cuối cùng là ai nói sang chuyện khác? Ba tháng trước, vũ hội ở vùng ngoại ô, các anh uống quá nhiều rượu, đùa giỡn con gái út nhà họ Lưu ở thành phố Hải Trung trong vườn hoa, kết quả là đối phương không chịu nổi nhục nhã, đâm đầu vào tảng đá chết!
Các anh sợ chuyện này bị lộ sẽ gặp phiền phức, liền giấu thi thể cô ấy trong vườn hoa biệt thự ở vùng ngoại ô của Chu Diệu Văn...”
“Cô nói linh tinh!”
Bỗng nhiên vẻ mặt Hứa Triết dữ tợn ngắt lời cô!
“Không phải là chúng tôi chỉ đè cô sao? Sao cô lại vu khống chúng tôi như vậy?”
Anh ta rất hoảng hốt, nhưng cố gắng trấn định!
“Vu khống?”
Bỗng nhiên Thương Trăn nhìn về phía Chu Diệu Văn, “Anh nhìn dáng vẻ của anh ta xem, xem giống tôi vu khống không?”
Nghịch chuyển xảy ra đột ngột khiến cả đại sảnh yên tĩnh có thể nghe thấy tiếng kim rơi!
Giết người chấn động hơn lên giường nhiều! Mọi người nhìn về phía Chu Diệu Văn theo bản năng, thì thấy một người đàn ông cao 1m8 như anh ta, lúc này đang run rẩy si ngốc, hơn nữa tỏng góc sáng sủa, đột nhiên vang lên tiếng khóc to!
“Con gái của tôi!”
Hóa ra người nhà họ Lưu cũng đến đây, bởi vì luôn không tìm được con gái, bà Lưu lao lực quá độ, ông Lưu muốn bà giải sầu cố chấp đưa bà ra khỏi cửa, không ngờ nghe được tin tức này!
“Không... Con tiện nhân này! Cô đừng vu khống chúng tôi!”
1: Dấu vết ái muội dưới quần áo
Hứa Triết vừa nói vừa đẩy Chu Diệu Văn, muốn anh ta gọi điện thoại hủy thi diệt tích, nhưng người nhà họ Lưu ở bên cạnh đã xông tới rồi! Bà Lưu nắm chặt lấy quần áo Chu Diệu Văn không buông, mở miệng chất vấn.
“Có phải các cậu giết con gái tôi hay không? Có phải không!”
Cục diện hỗn loạn lên, trong ồn ào, Thương Trăn nói với ông Lưu, “Ông Lưu, nếu ông không gọi điện thoại bảo người tìm thi thể, bọn họ sẽ hủy thi diệt tích đấy.”
Ông Lưu không khỏi liếc Thương Trăn một cái, nhưng chuyện này liên quan tới sống chết của con gái ông ta, ông ta không có thời gian nghĩ nhiều, nhanh chóng gọi điện thoại.
Mà bên kia, Chu Diệu Văn bị bà Lưu chất vấn sụp đổ hoàn toàn!
Anh ta ngồi xổm xuống ôm đầu, “Tôi... Tôi không cố ý! Cô ta tự mình đập đầu chết!”
“A! Tôi giết các cậu!”
Bà Lưu nghe thấy vậy, không để ý hình tượng quyền đấm cước đá!
Lúc này, cuối cùng Hứa Triết cũng luống cuống, sao Thương Trăn lại biết chuyện này? Cô không thể biết được!
Thương Trăn hơi nhếch miệng, bởi vì đời trước hai người tiêu dao mười năm mới bị bắt vào tù, là vì chuyện này!
Lúc ấy cô đang thất vọng, nhưng nghe thấy tin này thì chỉ cảm thấy hả giận! Một đời này, cô muốn tự tay bắt bọn họ đền tội!
Trong lòng mọi người ở đây đều hoảng sợ, quản gia vội vàng bắt hai người đàn ông kia!
Thấy di động bị lấy đi, bọn họ ngay cả cơ hội báo tin cũng không có, cuối cùng Hứa Triết cũng sụp đổ!
Bỗng nhiên anh ta tránh thoát khỏi bảo vệ nhào tới trước mặt Thương Trăn, giơ tay muốn bóp cổ cô, nhưng cách Thương Trăn một mét thì bị bảo vệ bắt được!
“Con tiện nhân này, cô vu khống cho tôi! Tôi sẽ không bỏ qua cho cô! Cô giả bộ gì chứ, dưới quần áo cô đều là dấu vết chúng tôi yêu thương cô! Cho dù cô nói thế nào, đều bị hai chúng tôi đè rồi!”
Tay anh ta rất dài, đầu ngón tay chỉ cách cổ Thương Trăn mấy centimet!
Thương Trăn lùi về sau nửa bước, trái tim bắt đầu đập thình thịch!
Sợ hãi, khẩn trương, sảng khoái, kích thích khiến trái tim cô càng ngày càng đập nhanh!
Cô giống như thay đổi hoàn toàn, hóa ra đây là khoái cảm khi trả thù?
Cô nghe thấy giọng nói bình tĩnh của mình...
“Anh sẽ bị tố cáo tội danh cưỡng bức phụ nữ, còn có ý định giết người, súc sinh, xuống địa ngục đi!”
“Tiện nhân! ! !”
Hứa Triết muốn đạp cô, lại bị bảo vệ kéo mạnh đi! Đôi tay muốn bóp cổ cô càng ngày càng xa, Thương Trăn nhìn chăm chú rất lâu, bỗng nhiên cười, nhìn về phía Thương Thanh Thanh.
Tươi cười đó khiến Thương Thanh Thanh cảm thấy phát run! Bỗng nhiên cô ta có cảm giác, Thương Trăn đã khác rồi! Thương Trăn khiến cô ta thấy sợ hãi!
Thương Thanh Thanh âm thầm nghiến răng, nhân lúc mọi người còn chưa lấy lại tinh thần, cô ta vỗ ngực mình, trong lòng còn sợ hãi nói.