⬅ Trước Tiếp ➡
Rốt cuộc cũng có thanh niên dũng cảm đi đến bên người cô gái, vỗ nhẹ bả vai cô gái đỏ mặt nhỏ giọng mở miệng: “Chào em, có thể cho anh xin số điện thoại của em……”
Anh ta còn chưa dứt câu, đột nhiên cô gái cuộn người lại ôm chặt đầu, hét chói tai!
Tất cả mọi người trên xe buýt đều kinh ngạc nhìn về phía cô ấy.
Vốn dĩ Bạch Tưởng luôn ngồi phía sau cô ấy, nhìn thấy tình huống này lập tức đứng lên đi tới chỗ cô ấy, bảo vệ cô gái, nhẹ giọng an ủi: “Này, không có việc gì, cậu ta không có ác ý.”
Cô gái vẫn thét chói tai không ngừng, tài xế sợ tới mức dừng xe, chạy lại xem xét.
“Sao lại thế này?”
Lúc này Bạch Tưởng thật sự hối hận, biết vậy thà rằng tối hôm nay cô đói bụng cũng phải bắt taxi!
Sao cô lại quên mất cô gái này có vấn đề về tinh thần?!
“Không có việc gì không có việc gì, cô ấy……” Bạch Tưởng vẫy vẫy tay muốn nói cái gì, nhưng cuối cùng lại không nói nữa.
Nói như thế nào?
Nói cô ấy mắc bệnh thần kinh?
Nhưng cô ấy không nói thì người khác cũng nhìn ra được.
“Bị bệnh thần kinh à?!” Có người nhịn không được nhẹ giọng mở miệng.
Trong lúc nhất thời, toàn bộ người trong xe bừng tỉnh, vốn dĩ ánh mắt nhìn cô gái đầy kinh diễm giờ đây lại biến thành ghét bỏ.
Bạch Tưởng muốn an ủi cô gái, nhưng vừa đụng tới cô ấy, thân thể cô ấy liền run bần bật, càng thét to hơn nữa, có chút dấu hiệu không khống chế được.
“Tài xế, chúng tôi xuống xe, phiền ông mở cửa.”
Hình như cô gái rất sợ nơi đông người, xuống xe hẳn sẽ tốt hơn nhỉ?
Xe buýt không thể dừng giữa đường, nhưng dưới tình huống như vậy, tài xế nào dám nói không?
Cửa xe vừa mở, còn không đợi Bạch Tưởng nhắc, cô gái đột nhiên ngẩng đầu đẩy Bạch Tưởng, vọt tới cửa xe!
………….
Oan gia ngõ hẹp, lại gặp nhau (6)
 
Tuy nơi này là vùng ngoại ô thủ đô, nhưng vì thủ đô tấc đất tấc vàng, nên dù có là ngoại ô thì cũng có không ít người sinh sống.
Cô gái vừa xuống xe liền đi thẳng đến dưới một cái cây bên đường, cuộn tròn thân thể lại thét chói tai không ngừng.
Hành động khác thường của cô gái làm mọi người vây xem.
Lúc Bạch Tưởng xuống xe chạy tới chỗ cô ấy, chung quanh cô gái đã có không ít người tụ lại đứng chỉ chỉ trỏ trỏ.
Trong nháy mắt Bạch Tưởng cảm thấy có chút đau lòng.
Cô gái xinh đẹp đơn thuần không nên bị như thế.
Cô nắm chặt nắm tay, vọt vào đám người, nhìn những người vây chung quanh, dùng giọng điệu cầu xin hô lớn: “Xin mọi người tản ra, mọi người nhìn cô ấy như vậy, cô ấy sẽ rất sợ hãi!”
Nhưng người xem náo nhiệt vẫn vây chung quanh, nào dễ rời đi?
“Cầu xin các vị! Xin tản ra!” Bạch Tưởng gần như phải rống to.
Có người tốt bụng tản ra, nhưng vẫn có nhiều người tiếp tục lại đây xem náo nhiệt.
Nhìn vòng người chung quanh càng lúc càng lớn, trong nháy mắt Bạch Tưởng cảm thấy rất bất lực.
Cô chỉ có thể đi đến, ngồi xuống bên người cô gái, muốn nhẹ giọng an ủi.
Nhưng đúng lúc này ——
Kít!
Tiếng bánh xe ô tô ma sát với mặt đất truyền đến, đủ để thấy người lái đã phanh lại rất gấp.
Bạch Tưởng còn chưa quay đầu, một luồng hơi lạnh bức người đã ập đến!
Sau đó, một bàn tay thon dài trắng nõn nắm chặt lấy bả vai cô, dùng sức lôi cô một cái!
‘Bịch!”  một tiếng, Bạch Tưởng bị người vô tình đẩy ngã sang bên!
Hít!
Trên đùi bị trầy da, Bạch Tưởng cũng bất chấp bị đau, khẩn trương nhìn cô gái.
“Ưu Toàn!”
Giọng nói trầm thấp lạnh lẽo, mang theo sức mạnh làm người an tâm.
⬅ Trước Tiếp ➡