Duật Ưu Toàn cụp mắt.
Nửa ngày sau, cô mới mở miệng: “Anh, em xin lỗi.”
Duật Cảnh Viêm không nói lời nào.
Duật Ưu Toàn lại nói tiếp: “Hôm nay là ngày giỗ của người đó, em, em chỉ muốn đi thăm……”
Nhìn thấy dáng vẻ khiếp đảm của em gái, rốt cuộc sắc mặt Duật Cảnh Viêm cũng dịu xuống, tuy giọng điệu vẫn lạnh băng nhưng không còn cái loại cảm giác đẩy người ra ngoài ngàn dặm nữa: “Em có thể nói với anh.”
“Em, em sợ anh giận.” Duật Ưu Toàn cắn môi, gương mặt tái nhợt, “Sợ anh ghét em.”
Duật Cảnh Viêm mềm lòng, “Sẽ không.”
Duật Ưu Toàn ngẩng đầu, ánh mắt mang theo vui vẻ: “Thật chứ?”
“Ừ.”
Lá gan Duật Ưu Toàn lớn hơn một chút, cắn cắn môi, “Anh, anh hiểu lầm chị ấy, em vốn dĩ xin chị ấy giúp, chị ấy cũng đã từ chối, sau đó chị ấy thấy một mình em, sợ em xảy ra chuyện nên mới đuổi theo, em……”
Duật Ưu Toàn không thích gọi tên người khác, cô chỉ nói “chị ấy”, nhưng Duật Cảnh Viêm vẫn hiểu là ai.
“Ưu Toàn.” Duật Cảnh Viêm cắt ngang lời cô nói, “Về sau, cách xa cô ấy ra.”
Duật Ưu Toàn ngẩng đầu, “Nhưng em thích chị ấy.”
“Cách xa cô ấy ra.” Duật Cảnh Viêm đứng lên, giọng điệu khiến người ta không thể phản bác, “Không được gặp mặt cô ấy nữa.”
Anh nói xong câu đó, trực tiếp đi lên tầng.
“Anh, em ghét anh!” Duật Ưu Toàn nhìn bóng lưng anh, bĩu môi mở miệng: “Em ghét anh!”
Bước chân Duật Cảnh Viêm không dừng lại mà trực tiếp vào phòng.
Anh vừa tiến vào phòng ngủ thì di động vang lên, anh nghe máy, người bên kia cung kính mở miệng: “Đế thiếu, đã tra được, cô gái nọ tên Bạch Tưởng, tư liệu đã được gửi tới hòm thư của ngài.”
Bạch Tưởng.
Quả nhiên là…… cô ấy!
…………..
Bạch liên hoa*, lòng dạ nham hiểm độc ác (1)
Tên đàn ông xấu xa! Bại hoại!
Bạch Tưởng ngồi xe buýt về phòng trọ, trong lòng tràn ngập oán giận với người đàn ông kia. Mang theo buồn bực, cô chìm vào giấc ngủ.
Giấc ngủ này kéo dài đến tận trưa hôm sau.
Bạch Tưởng bị tiếng chuông tin nhắn đánh thức.
“Tưởng Tưởng bảo bối, cô gái xinh đẹp nhất trên đời gửi tin nhắn cho cậu, mau dùng thái độ thành tín nhất đọc nó!”
Giọng điệu làm nũng đó không cần nghĩ cũng biết là Kiều Mộc ngốc nghếch kia.
Bạch Tưởng thật muốn nôn một cái, nghĩ đến hôm trước bị các nhân viên an ninh chê cười, buồn bực trong lòng lại tăng thêm vài phần.
Cô tùy tiện cầm lấy di động, tin nhắn là Kiều Mộc gửi tới: Bảo bối, đừng quên buổi chiều có buổi tọạ đàm!
Vừa thấy tin nhắn này, Bạch Tưởng lập tức kinh hoảng.
Trời ạ!
Cô thiếu chút nữa quên mất!
Cô nhanh chóng rửa mặt, trực tiếp lao ra cửa, thuận tiện không quên cài tiếng chuông điện thoại di động sang chế độ mặc định.
Đại học Chính trị Pháp luật ở kinh đô nằm ngay bên cạnh nhà cô trọ.
Cánh cổng đại học cao lớn, uy nghiêm.
Chỉ cần vừa tiến vào nơi này, Bạch Tưởng liền cảm thấy cả người tràn ngập năng lượng, ngẩng đầu ưỡn ngực, tất cả những thứ xấu xa đen tối đều không thể trốn ở nơi đây.
Buổi chiều cô có một buổi tọa đàm của vị luật sư nổi tiếng kinh đô, phàm là người trong ngành đều có thể tới nghe giảng, Bạch Tưởng may mắn không đến muộn.
Đại sảnh có rất nhiều truyền thông chờ sẵn, bên trong đã bị người ngồi kín hết chỗ.
Vì là buổi tọa đàm của người nổi tiếng nên vị trí tốt đã sớm bị người khác chiếm trước.
Bạch Tưởng mới vừa tiến vào phòng học, liền nghe thấy phía sau vang lên giọng nói dịu dàng: “Chị.”