⬅ Trước Tiếp ➡
Nhờ ánh đèn trong phòng, mà Karis đã thấy rõ bộ dáng của người đàn ông, nàng cảm thấy bộ dáng của hắn có chút quen thuộc, nhớ một lần, nàng ở trong biển du ngoạn, đột nhiên thấy có người đang giãy giụa ở trong biển, rồi dần dần ngừng động tác, nàng biết con người không thể ở trong nước quá lâu, bọn họ sẽ hít thở không thông mà chết. Vì thế, nàng đã hô hấp nhân tạo cho hắn, sau đó đưa hắn lên bờ, nhưng sau khi nàng tiễn hắn đi thì lại về biển cả, thì đột nhiên bị mẹ kêu tỉnh, giống như đó chính là một giấc mộng vậy, nhưng nàng cảm thấy điều này rất chân thật, Karis cũng không biết đây là có chuyện gì nữa.
Bởi vì thấy rõ ràng nam nhân bộ dáng, nên Karis ngoài ý muốn không hề sợ hãi hắn.
Đôi mắt sạch sẽ trong suốt của tiểu nhân ngư làm Lệ Hành trong lòng rung động, hắn buông ra bàn tay to đang ôm chặt eo nàng ra. Nhìn khuôn mặt trong mơ này, cảm nhận được trọng lượng nàng trong ngực, người đàn ông mới cảm thấy một chút chân thật.
Karis giãy giụa, muốn thoát khỏi cái ôm của hắn.
Tiểu nhân ngư kịch liệt tránh thoát, Lệ Hành cũng không dám quá dùng sức, sợ da thịt non mềm của nàng bị thương, vậy mà lại làm nàng thoát ra được.
Tiểu nhân ngư từng chút hướng tới hướng cửa sổ, dọa Lệ Hành nhanh chóng ôm nàng trở về.
Dùng giọng nói vô cùng mềm nhẹ nói “Vật nhỏ, tôi sẽ không làm em bị thương đâu, nói cho tôi biết em muốn làm gì được không?”
“Tìm tộc nhân.” Karis khổ sở mở miệng nói.
“Du thuyền lớn này là của tôi, tôi giúp em tìm được không?” Lệ Hành muốn thể hiện năng lực của mình, dụ dỗ tiểu nhân ngư nói.
“Thật vậy chăng? Thật sự có thể giúp tôi tìm được tộc nhân của ta sao?” Karis không xác định dò hỏi. Nàng có chút tin tưởng hắn có năng lực giúp nàng vì hắn có chiếc du thuyền thật lớn. Bản thân một mình ở biển sâu, tự bảo vệ mình cũng rất khó khăn, huống chi còn trong biển rộng mênh mang tìm kiếm bọn họ.
“Đương nhiên là sự thật, bảo bối nhỏ.” Thấy tiểu nhân ngư cắn câu, Lệ Hành không tự chủ được mà hưng phấn lên. Hắn biết hành vi mình đê tiện, nhưng lại khống chế không được mà làm như vậy.
“Tôi là Lệ Hành, bảo bối, còn em thì sao?”
“Tôi là Karis, Lệ Hành.” Karis rất ngoan nói ra tên của mình, còn nhẹ nhàng mà gọi tên của hắn. Nàng thật cao hứng vì hắn sẽ giúp nàng, người đàn ông đối với nàng giống như không có ác ý, hơn nữa nàng còn có thể cảm nhận được hắn dường như rất thích nàng, vì hắn luôn dùng ánh mắt nóng rực si mê mà nhìn mình.
“Tốt lắm, Karis, tôi sau này sẽ gọi em là bảo bối, được chứ?” Tuy rằng đã biết tên tiểu nhân ngư, nhưng hắn vẫn thích kêu nàng là bảo bối, đây là bảo bối chỉ thuộc về hắn mà thôi.
“Vâng.” Karis gật đầu, hắn thích gọi nàng là gì cũng được, nàng đều không ngại.
Từ khi đến du thuyền này, Karis chưa từng chạm qua nước, cái đuôi khô ráo làm nàng một trận khó chịu, nàng nhịn không được nói với Lệ Hành “Nước.”
Lệ Hành thật cẩn thận đặt nàng lên giường, mở phòng tắm, dùng tốc độ nhanh nhất vặn nước đầy bồn tắm, rồi vội vàng ôm tiểu nhân ngư vào trong nước.
“Bảo bối, em có thể không chạm vào nước mà không khó chịu trong bao lâu?”
Karis nghĩ nghĩ, mở miệng “Karis không biết, Karis chưa sống trên đất liền bao giờ cả.”
“Vậy nếu không thường xuyên giữ cho cơ thể em ướt, thì em sẽ không thoải mái sao?” Lệ Hành không muốn tiểu nhân ngư phần lớn thời gian sẽ ở trong nước, hắn muốn thường xuyên ôm nàng. Nếu phương pháp này được, thì chỉ cần định kỳ phun nước lên người nàng là có thể giải quyết vấn đề này.
“Chắc là được nhỉ? Karis có thể thử xem.” Karis nghĩ hắn đã giúp nàng tìm tộc nhân rồi, nên nàng nhất định phải sống trên đất liền một khoảng thời gian, nàng phải thích ứng với cuộc sống không thể thường xuyên ở trong nước.
⬅ Trước Tiếp ➡