⬅ Trước Tiếp ➡
"Tôi không cần! Anh đã thao tôi rồi vì cái gì còn muốn làm kiểu này nữa? Tôi sẽ không làm, anh đừng ép tôi!"
Hắn đem thân mình lười nhác dựa vào phía sau, cánh tay chống ở mép giường, nghiêng đầu tùy ý đánh giá cô.
" Còn tưởng rằng tiểu Lật Thế thực đơn thuần, không nghĩ tới cái gì cũng đều hiểu, dùng cái miệng nhỏ của em liếm anh thì làm sao? Dù sao phía dưới anh cũng đã dùng qua, liếm xong, còn có một cái động có thể dùng, em biết là cái động nào không? "
Cô giận dữ đỏ mặt, mắng hắn biến thái.
"Anh thả tôi đi! Anh đang cầm tù tôi phi pháp. Dì tôi nhất định sẽ báo cảnh sát bắt anh, bằng không chờ tôi ra ngoài, đến lúc đó tôi sẽ tố cáo anh cưỡng gian tôi."
"Thật là vật nhỏ không biết suy nghĩ nha" Bạch Giang Xuyên đứng lên, từng bước ép sát, cô bị dồn đến góc tường, thân hình cao lớn mang tới cảm giác áp bức, dùng sức bóp chặt cằm cô, Lật Thế quật cường không chịu nhìn hắn.
"Em đều đem kế hoạch nói ra, cảm thấy anh sẽ thả em đi sao? Vật nhỏ ngốc nghếch."
Lật Thế bậc khóc.
Bạch Giang Xuyên biết rõ cô vốn dĩ chỉ là một đứa nhỏ chưa trải sự đời, nào chơi lại hắn, đùa giỡn cô chỉ là việc cỏn con đối với hắn.
"Anh hỏi em lại lần cuối cùng, có nguyện ý liếm cho anh hay không?"
"Huhu...tôi không muốn, tôi thực sự không muốn! Anh có bản lĩnh thì đem cả hàm răng tôi nhổ sạch đi!"
" Ha..anh thực sự là sẽ làm vậy đấy."
Cô bị dọa ra một thân mồ hôi lạnh.
Bạch Giang Xuyên vuốt ve đôi môi mềm mại, sắc mặt khó xử," Bất quá anh cũng không muốn, nếu không lúc cùng em hôn môi sẽ giống như cùng với một bà già vậy? Còn có về sau cũng không thể ăn bánh quy."
”Huhu.. biến thái, anh đụng đên tôi một cái thử xem! Tôi liền đem chỗ đấy của anh cắn đứt."
Hắn nhíu mi.
“Nếu là như vậy, em sẽ phải tự mình cầu xin anh.”
Bạch Giang Xuyên bắt lấy cánh tay kéo cô ra ngoài, ngoài cửa Bin Laden đứng thẳng hưng phấn sủa một tiếng, Lật Thế sợ hãi ôm lấy cánh tay, cả người chôn trong lòng ngực hắn, oa một cái kêu lên, hắn lại làm như không thấy, thậm chí đẩy cô ra khỏi bả vai, kéo đến một căn phòng khác.
Cái lồng sắt cao 1m4 là dành cho Bin Laden, mà hiện tại, hắn lại đem cô mạnh mẽ đẩy vào, Lật Thế giãy giụa phản khán muốn ra, hắn lại hướng tới phía sau thét to một tiếng.
" Bin Laden"
Con chó săn lập tức tiến nhanh tới đây, tự giác tiến vào lồng sắt, nước miếng chảy rong ròng hưng phấn nhìn Bạch Giang Xuyên.
Lật Thế sợ đến phát khóc," không cần, không cần! Cho tôi ra ngoài, huhu...cầu xin anh Bạch Giang Xuyên, không cần như vậy! yeutruyen.net Tôi sợ chó, tôi sợ nó!"
Hắn làm bộ không nghe được, đóng lại lồng sắt, lấy tới một cái xích sắt thô dài khóa lên lồng sắt, vô cùng chặt chẽ khiến cô làm thế nào cũng không thể mở ra.
Nam nhân tay xuyên qua khe hở lồng sắt, vỗ vỗ khuôn mặt cô, ôn nhu cười.
" Khi nào tự nguyện thì anh sẽ thả em ra."
"Bạch Giang Xuyên..Đừng như vậy, tôi cầu xin anh Bach Giang Xuyên! Tôi thực sự rất sợ, anh không cần đối xử với tôi như vậy, huhu nó sẽ cắn tôi mất, cứu mạng, đừng đi, đừng đi mà, cầu xin anh đừng đi!"
Cô hét đến tê tâm phế liệt, hắn lại vô tình xoay người đi ra ngoài, đóng lại cửa phòng.

⬅ Trước Tiếp ➡