Chương 3
xe vài bạc tỷ bị hư, ông cảm thấy có lỗi với chủ nhà nên đã chủ động từ chức không làm nữa, mẹ cô cũng thế.
Sau đó cả gia đình cô rời khỏi nhà của vị đại gia đó, bắt đầu mở một tiệm bán trái cây nhỏ, cuộc sống của gia đình cô trôi qua một cách bình thường như thế.
Điều duy nhất đáng nói là, Khương Uyên có một mái tóc vô cùng đẹp.
Vừa đen, vừa bóng, vừa mềm, suôn dài như thác nước.
Đẹp đến mức từ nhỏ cô đã nhận được nhiều lời ca ngợi kiểu như Tóc cô gái này đẹp muốn xỉu Chưa kể, nhờ mái tóc này mà vẻ ngoài của cô được cộng thêm không ít điểm, vừa đủ để có thể tính là một cô gái đẹp đó Chỉ là mấy hôm nay cô phải càng bảo vệ mái tóc này thật tốt.
Bởi vì tuần trước công ty vừa lấy được hợp đồng quảng cáo dầu gội đầu, ngoại trừ đại diện thương hiệu là một minh tinh nữ ở ngoài thì còn cần hai cô gái xinh đẹp có mái tóc dài làm quần chúng, trong đó có một người đẹp mà bọn họ đã tìm được từ đầu nhưng lại có việc bận đột xuất, thế là Trì Nghiêm đẩy cô ra giúp, dựa theo lịch trình của nữ minh tinh kia thì sẽ quay quảng cáo vào cuối tháng.
Trong hai tuần này, Khương Uyên được yêu cầu phải chăm sóc tóc thật cẩn thận.
Hơn nữa bây giờ đang là mùa đông, thời tiết hanh khô nên ban ngày cô phải buộc tóc rồi đeo mũ lên, tránh cho tóc bị khô, chẻ ngọn, hư hỏng..
Đương nhiên, việc này cũng nằm trong hợp đồng.
Vì phần thưởng năm nghìn nhân dân tệ đó, cô rất tự giác tuân thủ hợp đồng.
Thế nên dù cho đêm qua say xỉn thì cô vẫn không quên gội đầu và dưỡng tóc.
Lúc này, cô đang co chân lại ngồi trên ghế sopha, tóc dài xõa trên vai, suy nghĩ về chuyện tối qua với vẻ mặt thẫn thờ.
Cô là người không bao giờ tin vào chuyện ma quỷ.
Không lẽ là do cô tự làm rách thật sao?
Ham muốn tình dục của cô vốn không cao, tuổi cũng còn trẻ, mới hai mươi ba thôi mà, ngay cả chuyện yêu đương với bạn trai còn chưa từng có.
Từ trước đến giờ cũng không có thói quen tự sướng, sao hôm qua lại có thể tự làm rách màng trinh của mình được chứ?
Tự nhiên cô cảm thấy mệt ngang nha, nếu bạn trai tương lai hỏi cô có còn là xử nữ không thì cô nên trả lời thế nào đây?
Cô buồn bực cào tóc, thở dài thườn thượt, thôi bỏ đi, không để ý tới nó nữa, Cô có hơi đói, quơ tay cầm điện thoại định gọi món bên ngoài thì điện thoại chợt đổ chuông, là Trì Nghiêm gọi tới, cô bấm bắt máy.
"Alô, anh Trì?" "Khương Uyên, em đến công ty chút nhé, bên A có ý định thay đổi phương án." Trì Nghiêm dùng giọng mũi nói chuyện, như vừa mới thức dậy "Anh hỏi hết mọi người rồi, ai cũng nói hôm qua uống nhiều quá không đến được, làm phiền em một chuyến được không?
Chút nữa anh cũng qua đó." Trời sinh cô không có năng khiếu từ chối người khác, hơn nữa đây còn là Trì Nghiêm, là trưởng phòng của cô "À, được ạ, để em qua." Thay quần áo xong rồi ra khỏi cửa, cô tiện đường mua một cái bánh kẹp làm đồ ăn trưa, sau đó đi bộ ra bến xe buýt.
Công ty cách nhà cô không xa, chỉ có sáu trạm dừng thôi.
Lúc cô đến Trì Nghiêm còn chưa tới, thế nên cô đi gặp mặt bên công ty A trước, không thể để người ta đợi lâu được.
"Khương Uyên,