Chương 6
bệnh viện nhé.." Trì Nghiêm không để ý tới Khương Uyên, anh ấy có chút áy náy nói với Tuyên Lộ "Cô chắc là giám đốc Tuyên rồi, thật xin lỗi cô vì sự chậm trễ của tôi, kế hoạch.." "Không có gì, Khương Uyên đã sửa lại giúp tôi rồi." Tuyển Lộ thể hiện ra mình là một người rất rộng lượng tốt bụng, không quan tâm đến sơ suất của anh ấy "Không khỏe thì phải đi bệnh viện khám chút nhé, sắc mặt của anh không tốt lắm." "Được, tôi biết rồi, cảm ơn giám đốc Tuyên." "Vậy được, tôi đi trước." Tuyên Lộ bước đến trước mặt Chung Cảnh, anh cũng đứng dậy cài lại cúc áo vest, Tuyên Lộ khoác lấy tay anh "Chung Cảnh, mình đi thôi." Rồi vẫy tay với Khương Uyên "Khương Uyên, hẹn gặp lại." "Hẹn gặp lại, chị Tuyên." Hai người kia rời đi.
Trì Nghiêm ôm lấy bụng, anh ấy gập người xuống, dáng vẻ rất khổ sở.
Khương Uyên đỡ anh đến trên sopha ngồi "Anh Trì, anh sao rồi, em đưa anh đến bệnh viện nhé." "Kế hoạch.." Trì Nghiêm vừa lên tiếng thì một cơn đau quặn trong bụng ập đến, anh ấy hít một hơi, cúi đầu chịu đựng sự đau đớn.
"Kế hoạch đã được sửa lại ổn thỏa rồi ạ.
Em và giám đốc Tuyên có quen biết, chị ấy chỉ bổ sung một gợi ý nhỏ thôi, em đã chỉnh lại rồi, anh Trì không cần phải lo lắng.
Em đưa anh đến viện nhé, anh thế này xuống dưới chắc chắn không được .." Khương Uyên lo lắng nói.
Trì Nghiêm vừa định lắc đầu thì một cơn đau khác lại kéo tới.
Mắt anh tối sầm, đành gật đầu đồng ý "Phiền em rồi." Khương Uyên đỡ anh đi ra ngoài công ty.
Thuê một chiếc xe rồi đưa anh ấy đến bệnh viện.
Khương Uyên cùng Trì Nghiêm đến bệnh viện kiểm tra, tình trạng khá nghiêm trọng, bị loét dạ dày.
Bác sĩ yêu cầu Trì Nghiêm phải nhập viện theo dõi.
Khương Uyên giúp anh ấy làm thủ tục nhập viện và mua cơm, bầu bạn bên cạnh khi truyền nước biển, mãi đến tối muộn mới về nhà.
Nhưng cô không hề lười biếng, trong lúc tắm vẫn không quên gội đầu, dưỡng tóc cẩn thận.
Bước ra khỏi phòng tắm, cô ngồi trên giường, dùng một chiếc khăn khô để lau tóc.
Mấy lần gần đây khi gội đầu cô đều dùng dầu gội và kem dưỡng bên xưởng cung cấp, thật sự không tồi, mái tóc đen mượt mềm mại của cô càng thêm bóng mượt, công dụng rất tốt.
Hơn nữa có một mùi hương đặc biệt, không rõ là gì nhưng thơm vô cùng.
Thế nhưng khả năng lưu giữ hương thơm hình như không được tốt cho lắm.
Mỗi lần cô gội đầu xong thổi khô tóc đi ngủ một giấc, sáng hôm sau thức dậy mùi hương trên tóc hoàn toàn biến mất, không để lại chút gì.
Có một đêm nọ cô thức dậy vào ban đêm đi vệ sinh, cố gắng ngửi thử hương thơm từ tóc, vậy mà thoáng đấy đã tan mất.
Mới có năm sáu giờ thôi mà.
Cô lau tóc cho khô bớt, sau đó lấy máy sấy tóc sấy khô mái tóc hoàn toàn.
Sau khi hoàn tất toàn bộ quy trình cô chui ngay vào ổ chăn, rồi tắt đèn.
Vốn đang rất buồn ngủ, thế mà tâm trí cô vẫn đang bay bổng không thể yên giấc, cô cảm thấy dường như có gì đó không ổn.
Rõ ràng đang nằm trên giường của mình, nhưng cô lại có cảm giác xa lạ giống như nằm trên giường của người khác.
Chiếc chăn trên người cô, xúc cảm và cả trọng lượng đều không hề giống ngày thường, nó mềm và nhẹ hơn rất nhiềụ Trong lòng cô tràn đầy sự nghi ngờ khó hiểu, vươn tay sờ phía bên kia