Chương 9
thêm gì nữa, mí mắt nặng trĩu không thể cử động được.
Cô nhắm mắt lại chìm vào giấc ngủ say.
Chung Cảnh nhớ rõ đêm qua mình đã ôm người con gái kia vào lòng, hỏi rốt cuộc cô là ai mà lại dám bò lên giường của anh những hai lần.
Chung Cảnh cảm thấy hương vị của cô cũng không tệ.
Anh hỏi liệu cô có phải là người do cha anh sắp xếp hay không, nếu như phải thì anh có thể cho cô một cơ hội.
Nhưng đối phương không trả lời anh.
Anh vốn đã chắc chắn rằng lần quan hệ trước và cả lần này đều không phải là một giấc mơ.
Thế nhưng buổi sáng hôm sau khi thức giấc, trên giường anh lại chẳng có cô gái nào, mà chỉ có một mảng tinh dịch nhớp nhúa.
Rõ ràng là chân thực đến vậy, sao lại có thể chỉ là mơ được?
Anh cẩn thận nhớ lại mỗi một chi tiết của đêm qua, lúc này mới nhận được nhiều điểm rất lạ.
Đó chính là đầu đến cuối anh đều không thể nghe thấy bất cứ âm thanh nào từ người con gái ấy.
Bất kể anh có đụ cô mạnh cỡ nào thì cô cũng không hề phát ra bất kỳ tiếng rên nào.
Lẽ nào..
là người câm sao?
Nhưng cho dù là người câm thì cũng không thể nào không gây ra bất cứ âm thanh nào được.
Chết tiệt, rốt cuộc chuyện quái quỷ gì đang diễn ra vậy?
Khương Uyên bị đánh thức bởi tiếng hồ báo thức, đôi mắt ngái ngủ mãi không mở nổi.
Cô nhắm mắt nằm thêm một lúc, không lâu sau trong đầu như chợt xẹt qua một tia sét gầm trời, cô vội vàng mở to hai mắt.
Lại..
lại bị chơi nữa rồi Cô vén chăn lên kiểm tra cơ thể, quả nhiên trên người cô xuất đầy dấu vết gặm cắn, cào cấụ Cô banh rộng hai chân, cúi đầu nhìn xuống phần thân dưới, cô bé đã bị làm đến sưng tấy, đùi trong toàn là vết hằn do ngón tay, đó là dấu vết của người đàn ông đó để lại khi tách chân cô ra để thúc mạnh vào nơi riêng tư của cô.
Nhớ đến sự sung sướng cực độ tối qua khi quan hệ với người đàn ông đó, khiến cô bé đã bị sử dụng quá độ bắt đầu không kiềm được mà co rút chảy ra từng đợt dâm thủy.
Khương Uyên ngượng chín mặt, nhanh chóng khép chân lại.
Rốt cuộc chuyện này là sao đây?
Sao lại có một người đàn ông vô hình chơi cô suốt hai ngày liền?
Điên rồi Cô buồn bực giật tóc, không cách nào hiểu được chuyện gì đang diễn ra.
Nhưng mà bây giờ cô phải vội đến bệnh viện thăm Trì Nghiêm.
Cô đứng dậy, đôi chân run rẩy khiến cô ngã ngay lại xuống giường.
Hôm qua bị chịch dữ quá mà.
Cái người đó suýt nữa đã giết chết cô rồi, quá đáng thật Nghỉ ngơi một lát sau cô mới chống người dựa vào tường đi vào nhà vệ sinh rửa mặt, sau đó từng bước từng bước chậm rãi đến phòng bếp nấu cháo.
Tối hôm qua cô đã ngâm gạo rất lâu, cô đổ gạo đã ngâm mềm vào nồi rồi cho nước vào nấu, sau đó cô lại quay về phòng thay đồ.
Bình thường chỉ cần năm phút đã có thể mặc quần áo xong rồi, hôm nay cô phải mất gấp đôi thời gian.
Bởi vì trên cơ thể cô nơi nào cũng đau nhức mỏi mệt.
Nấu xong, cô cho cháo vào trong một chiếc bình giữ nhiệt.
Khoác thêm khăn choàng và đội thêm mũ, cô ra khỏi nhà trong sáng ngày lộng gió.
Đến bệnh viện gặp được Trì Nghiêm, trong khoảnh khắc Khương Uyên có chút xúc động muốn rơi lệ.
Vô duyên vô cớ bị một người