Trọng tài và Tiểu Kiều cùng giật mình kinh ngạc. Trọng tài có vẻ bất an, trong khi đó, Tiểu Kiều lại ngẩng đầu lên, để lộ gương mặt nhỏ nhắn tuổi mới lớn, ngũ quan rắn rỏi, khí chất sắc bén, trông như một cậu thiếu niên có ngoại hình hết sức tầm thường. Cô khẽ nhíu mày, có vẻ đang bực bội.Trước đó, mọi người thi nhau đặt cược, ai cũng cho rằng Tiểu Kiều sẽ không thể bình an rời khỏi võ đài sau trận đấu kế tiếp. Thân là người trong cuộc, từ đầu chí cuối Tiểu Kiều vẫn điềm tĩnh, khiến người khác không thể đoán được cảm xúc hiện tại của cô là gì, dường như người sắp chịu chết không phải là cô.
Trọng tài đang định từ chối Bùi Dập Nam, tai nghe không dây đeo bên tai chợt vang lên một thanh âm khe khẽ, sắc mặt gã ta lộ vẻ kỳ quặc. Tại The Top, chưa từng có ai mua đứt một trận đấu, nhưng ông chủ vừa bảo gã đồng ý với đề nghị của Bùi Cửu gia. Gã ta thở dài, sau đó ngẩng đầu nhìn người đàn ông khí chất quý phái trên khán đài VIP và nở nụ cười nịnh nọt. Thoạt tiên, trọng tài huýt sáo một tiếng rồi tuyên bố lớn tiếng “Đêm nay Tiểu Kiều có thi đấu tiếp hay không sẽ do Bùi Cửu gia quyết định ”
Bùi Dập Nam tỏ ra vừa lòng, anh cười khẽ một tiếng, sau đó nói “Đêm nay, Tiểu Kiều sẽ không thi đấu nữa, tôi sẽ đưa cô ấy ra khỏi đây.”
Nghe vậy, các khán giả tầng dưới giận dữ chất vấn.“Dựa vào đâu chứ?”
“Nãy giờ đặt cược xem như vứt hả?”
“Làm trò mèo gì vậy? Ông đây còn chưa gỡ được tiền thua cược đêm nay đâu ”
Bùi Dập Nam điềm nhiên nói tiếp “Dựa vào đâu à? Dựa vào việc tôi là người tài trợ cho mọi chi phí ăn ở của Tiểu Kiều tại The Top trong gần một năm qua, sở dĩ cô ấy có thể nhận được toàn bộ tiền thưởng sau mỗi trận đấu mà không cần ăn chia cũng là nhờ có tôi chống lưng.”
Anh vừa dứt lời, vị khách VIP ngồi ghế lô bên cạnh áy náy mở miệng “Nếu biết trước đó là người của Cửu gia thì tôi đã không ăn nói lỗ mãng thế kia rồi, thật xin lỗi.”
Bùi Dập Nam liếc đối phương và cười nhạt “Người không biết không có tội.”
Các khách VIP khác cũng nhao nhao lên tiếng nịnh nọt. Bùi Dập Nam chẳng để tâm đến những lời sáo rỗng ấy, anh quay lưng đi, định xuống tầng dưới.
Nghe trọng tài tuyên bố hủy trận đấu, Trần Dục An điên tiết lên. Gã ta đứng dậy, một tay vẫn ấn chặt chiếc khăn lên trán, tay kia run rẩy chỉ về phía bóng lưng Bùi Dập Nam.
“Bùi Dập Nam, mày điên rồi, một trăm triệu mà mày vứt đi nhẹ tênh thế kia à? Để tao dạy dỗ đứa con gái đó một trận thì chết à? Nó dám đánh người của tao, chẳng lẽ không cho phép tao lấy lại danh dự hay sao? Nể tình nghĩa bao năm qua, nếu đêm nay mày giao nó cho tao thì tao sẽ bỏ qua chuyện mày dám đánh tao ”
Trần Dục An không biết Bùi Dập Nam vừa trùng sinh nên mới nhắc đến tình nghĩa quen biết lâu nay. Bọn họ đều là những cậu công tử bột ăn chơi trác táng, lắm lúc còn bày những trò điên cuồng, bởi vậy Trần Dục An cho rằng đánh nhau một trận chẳng có gì ghê gớm, chỉ cần đôi bên cùng chủ động xuống nước thì không đến vài ngày đã xem như chưa có chuyện gì.