Chương 12
Lưu Ly đóng mạnh cửa tủ thuốc lại, thở hắc một hơi rồi đi về phía cái bàn gỗ dài gần đó bệt cái đèn ngay trong tầm với cái bàn liền sáng rực lên, cô soạn từng lọ nguyê liệu đã được Mạn Hương tỉ mỉ dán nhãn phân biệt bên ngoài bắt đầu điều chế loại thuốc mới, thứ thuốc lần này cô muốn là ra là loại thuốc trị được bách bệnh còn khiến người ta từ người chết thành người sống, chính máu của Lưu Ly cũng làm được điều bất tử này nhưng máu của cô lại có một điểm yếu khác là nó kén người chỉ cần là người không hợp thì máu của cô từ thuốc sẽ biến thành độc đến lúc đó sẽ khiến người sống thành người chết chính Lưu Ly còn thấy sợ hãi với dòng huyết chảy bên trong người mình ngoài cô ra thì không ai có thể biết được đâu là người có thể dùng máu mình còn đâu là người không thể, chỉ cần là người cô ghét chỉ cần hắn dị ứng với máu của cô, cô sẽ lập tức dùng máu mình giết người, Lưu Ly là thần y nhưng nếu là giết người cô cũng không nương tay.
Sầm
Cánh cửa nhà bị đẩy mạnh va vào mặt tường lớn tạo nên tiếng động chói tai sau đó là tiếng thở gấp của người đàn ông, Hoắc Kiến Quân chợt khựng lại ở cửa nhìn vào cô ánh mắt hơi híp lại thái độ cũng thay đổi bất hường cố gắng điều chỉnh lại cảm xúc từ khẩn trương trở nên bình tĩnh từ từ đi đến chỗ Lưu Ly.
Người phụ nữ cũng bị tiếng cửa làm cho giật mình quay ngoắc người từ ánh mắt có chút sợ hãi liền trở thành mừng rỡ đứng phốc lên cởi bỏ bao tay cao su ra nhanh như gió lao đến ôm lấy Hoắc Kiến Quân, niềm hạnh phúc dồn nén một thời gian dài bộc phát mãnh liệt, người phụ nữ vui đến phát khóc, nức nở từng tiếng
“ Kiến Quân, em thật sự rất nhớ anh, anh cuối cùng cũng trở về rồi “
Hoắc Kiến Quân nhíu chặt mày hai tay chần chừ ôm lấy cô dường như anh ta không vui mừng như vậy giữa hai người còn có một sự xa cách vô hình, anh ta cười trừ vuốt ve cô thật lâu rồi trở nên khẩn trương.
“ Lưu Ly, anh xin lỗi nhưng anh đang cần một số tiền gấp công ty cần dùng đến nhưng anh chỉ mới có một nửa còn thiếu một nửa, em yêu em có thể cho anh vay không? “
Hoắc Kiến Quân ánh mắt khẩn thiết còn có chút sát khí nhưng bên ngoài lại tỏ ra đau khổ cúi gầm đầu, gắng nói ra từng chữ nặng nề khiến người ta xót xa.
Lưu Ly không chú thắc mắc, cô bình tĩnh hỏi lại “ Anh cần bao nhiêu? “
“ 20 tỷ “
Hoắc Kiến Quân trở nên có hy vọng cô vừa dứt lời anh ta liền hớn hở đáp lại nhìn ra được sự ngi ngờ của Cố Lưu Ly dành cho mình, một lần nữa trở về nét thống khổ, né đi sự ngờ vực của Cố Lưu Ly.
“ Em không có nhiều tiền như vậy, em chỉ có 10 tỷ “
Thật chất là cô có nhiều hơn con số mà người đàn ông này muốn nhưng sao vào lúc này cô lại có một cảm giác không an toàn đối với Hoắc Kiến Quân trước đây dù có dùng đến sô tiền lớn thế nào cũng không thấy anh ta mở miệng nói chuyện tiền bạc với cô, yêu nhau bao nhiêu năm vừa mở miệng đã lên đến tận 50 tỷ nhất thời khiến Cố Lưu Ly không dám thành thật.