⬅ Trước Tiếp ➡

Mộ Khiếu Thành gào lên không chỉ Mạn Hương tất cả người có mặt tại đây đều rợn cả gai óc, ai nấy tự thân giật nảy mình dù không phải lỗi của mình bọn họ cũng không khỏi kinh sợ mà quỳ rạp xuống nền đất, không khí thật sự rất khó thở, Cố Lưu Ly có chút e sợ nhưng cô lại tỏ ra bình thản đảo mắt nhìn qua bọn họ một lần.
Mạn Hương cũng không dám mở miệng nói thêm lời nào mặc dù rất lo cho Lưu ly nhưng so với nỗi sợ hãi đối với Mộ Khiếu Thành thì chẳng là gì, tình cảm của bọn họ sâu nặng đến mấy đi nữa Mạn Hương cũng không thể đánh liều tính mạng của mình và Lưu Ly nếu còn không biết nặng nhẹ mà mở miệng không chị bản thân đến cả Lưu Ly cũng không thoát khỏi mũi súng của Mố Khiếu Thành.
Bên phía Hoắc Kiến Quân anh ta vẫn còn đang cúi van xin mấy tên đàn ông đang giữ Tinh Nhã, một ánh nhìn cũng không thèm liếc lấy Cố Lưu Ly, cô bây giờ cũng chấp nhận buông bỏ, Lưu Ly ôm chặt ngực mình cảm nhận nỗi đau đớn trào dâng bên trong, ánh trăng ngoài kia đã gần lên cao cũng trở nên sáng rực, căn bệnh thần bí của cô tái phát còn chưa kịp chớp mắt Cố Lưu Ly đã gục người nôn ra một vũng máu đen, khắp cơ thể như bị hàng ngàn vết cắt đang xâu xé, làn da từ màu trắng tuyết dần chuyển thành màu tím bầm quỷ dị.
Cố Lưu Ly nằm vật vả trên sàn nhà, cô quằn quại cào bấu cơ thể mình cứ cách hai phút từ miệng lại chảy ra dòng máu độc thâm thẫm, dáng vẻ của cô hiện tại khiến bọn người có mặt ở đây trở nên hoảng sợ cũng tò mò, ngay cả Mộ Khiếu Thành cũng không ngồi yên được nữa, hai bám chặt vào hai bên tay vịn của ghé nheo híp mắt nhìn xuống bóng dáng trong màn đêm của người phụ nữ.
Mạn Hương một lần nữa làm lơ lời nói của Mộ Khiếu Thành, cô hoảng lo ôm lấy Cố Lưu Ly, cả hai đều nhìn nhau đau đớn mà khóc, Mạn Hương vẫn quỳ tiến lên vài bước, hai lòng bàn tay áp chặt vào nhau khẩn trường nói.
“ Vương chủ, tôi cầu xin anh cứu em ấy, xin anh cho phép tôi rời đi nếu Lưu Ly không uống thuốc ngay trong đêm nay em ấy sẽ chết,…Vương chủ, tôi nguyện chịu mọi sự trừng phạt,….nhà họ Mạn của Thái Sơn Vương cầu xin vương chủ "
Mạn Hương có thân phận mà không ai ngờ đến, bao lâu nay cô ấy cố tình giấu Cố Lưu Ly cũng chỉ vì muốn giữ an toàn cho cô, nếu Lưu Ly biết được thân phận này chắc chắn cô sẽ không có ngày nào sống yên ổn. Mạn Hương người thừa kế duy nhất của nhà họ Mạn, từ nhiều đời trước nhà họ Mạn đã là trung thần của Thái Sơn Vương, đến đời của cô cũng không ngoại lệ. Mạn Hương là một trung thần nhận được nhiều sự tin tưởng nhất từ Mộ Khiếu Thành, giữa hai nhà họ Mạn và nhà họ Mộ cũng có một mối quan hệ bí mật không ai biết được.
Mộ Khiếu Thành lạnh lùng nhìn xuống, anh dường như không mấy để tâm đến tình hình của Cố Lưu Ly hiệt tại sau đó liền lên tiếng
“ Tại sao tôi phải cứu cô ta “
“ Vương chủ, tôi cầu xin anh, cho tôi năm phút thôi chỉ cần năm phút thôi tôi phải lấy được thuốc mang đến cho Lưu Ly nếu không em ấy sẽ chết mất,…tôi xin anh Vương chủ, anh phạt tôi thế nào cũng được “


⬅ Trước Tiếp ➡