Chương 24
Cố Lưu Ly hấc mặt nói được một câu liền ôm ngực kêu lên một tiếng nhíu mày vì đau, bên ngực trái đang rỉ máu đỏ thấm vài màu vải trắng của chiếc váy cô đang mặc cả Mạn Hương và Mộ Khiếu Thành đều nhìn thấy, anh nheo mắt ngồi xuống đối diện với cô, nhìn vào nơi đang nhu cao của người phụ nữ từ trắng trở nên đỏ lên, Mạn Hương đứng phốc dậy lo lắng hỏi han
“ Vết thương của em bị rách rồi đúng không? “
“ Mạn Hương, em chưa thay băng gạc “
“ Sở Dao, vào đây “
Mộ Khiếu Thành bất ngờ gào lên làm hai người phụ nữ giật nảy mình, bên ngoài Sở Dao đã đứng ngày cửa nghe thấy tên mình liền bước những bước chân lớn đi vào cúi đầu trước anh không cho cô ta cơ hội lên tiếng, Mộ Khiếu Thành nói tiếc
“ Xem vết thương cho cô ấy, nhanh.... “
Mộ Khiếu Thành trở nên khẩn trương như vậy từ bào giờ, anh trở nên quan tâm đến người khác như vậy từ lúc nào, chuyện lạ xảy ra trước mặt tất cả người ở đây khiến bọn họ sửng ngườ ngơ ngác, điều quỷ dị lại xảy ra ngoài đời thực dáng vẻ mà họ chưa bao giờ nhìn thấy ở Mộ Khiếu Thành lại vì người phụ nữ này mà được chứng kiến tận mắt.
Sở Dao không nhanh không chậm từ từ kéo dây áo Cố Lưu Ly xuống bầu ngực đã hiện ra được một nửa đột nhiên cô quay người đi che kín lại, chỉ tay về phía bọn người đàn đứng ngoài kia, ấp úng
“ Khoan đã,...bọn họ “
Vote Vote Vote
============================================================
Sở Dao không nhanh không chậm từ từ kéo dây áo Cố Lưu Ly xuống bầu ngực đã hiện ra được một nửa đột nhiên cô quay người đi che kín lại, chỉ tay về phía bọn người đàn đứng ngoài kia, ấp úng
“ Khoan đã,...bọn họ “
Ba người đưa mắt nhìn theo hướng tay cô ra bên ngoài, bọn người ngoài đó ngay lập tức hiểu chuyện mà quay người đi còn rời cửa vài bước, Sở Dao cũng liền tiếp tục công việc nhưng một lần nữa lại phải ngừng tay vì Cố Lưu Ly ngăn lại, cô chỉ tay về phía Mộ Khiếu Thành, dõng dạc
“ Còn anh?,...anh cũng phải quay đi đi chứ”
“ Tại sao tôi phải quay đi?, đây là nhà tôi, phòng tôi “
Cũng đâu phải là anh chưa từng thấy, lần trước cứu anh chính cô đã trực tiếp vạch ngực mình ra còn gì
Mộ Khiếu Thành nhoẻn miệng mắt có ý cười nhưng giọng lại rất lạnh, ánh mắt mạnh mẽ nhìn Cố Lưu Ly đang hầm hực tức giận nhìn mình thầm cười trong bụng, ngay đó Mạn Hương cũng nắm lấy tay Lưu ly lắc đầu ra hiệu cho cô, Cố Lưu Ly cuói cùng cũng mặc kệ Mộ Khiếu Thành cô chăm chú nhìn Sở Dao giúp mình sơ cứu vết thương, vết cắt đêm qua bị rách ra rộng hơn cón ưng mủ lên bầu ngực cô vốn mềm mại lại trắng trẻo trở thành như một miếng thịt thối.
Cố Lưu Ly nhíu mày khó chịu cô đường đường là thần y không ngờ cũng có ngày nhìn vết thương của mình một cách bất lực như vậy, sau khi được Sở Dao ân cần băng bó lại Mạn Hương giúp chỉnh sửa lại quần áo cho Lưu Ly nhưng khi nhìn lại cái váy của mình dính máu cô vô cùng khó chịu bất ngờ đứng lên rời khỏi giường, còn chưa bước được bước nào đã bị Mộ Khiếu Thành giữ tay lại, gằng giọng lên với cô
“ Em muốn đi đâu? “
“ Về nhà “