⬅ Trước Tiếp ➡

Lưu Ly thầm thẽ đi đến cô ngồi xuống đối diện người đàn ông nhìn anh ta vạm vỡ như vậy lại có thể bị thương nặng đến mức không cử động được dù là một ngón tay, cô khẽ sờ lê mặt vuốt gọn gàng lại những lọn tóc đang phủ lấy gương mặt nam tính kia.
Lưu Ly nhất thời sửng người...anh ta thật đẹp trai, dáng vẻ tuấn tú cùng ngũ quan hài hòa này cô chưa bao giờ gặp ai có gương mặt hoàn hảo đến vậy.
Ngay sau đó cô gái liền điều chết hơi thở mình, tự kiềm chế bản thân là một dược sư cô vẫn nên cứu người trước mới là quan trọng, Lưu Ly vạch toang áo người đàn ông ra quan sát mạch đập cùng sự biến đổi màu da mà suy ra bệnh tình của đối phương, Lưu Ly trầm ngâm hồi lâu, anh ta không phải chỉ bị thương bị thương mà bên trong còn có một căn bệnh khác dường như nó đã đi theo anh ta rất lâu rồi, Lưu Ly không mang theo những đồ dùng cứu chữa bình thường nên cô ngồi trước tình trạng này có hơi suy tư.
Lúc này người đàn ông liền thở gấp, anh ta mở hé mắt nhìn cô hai con ngươi đỏ chói hiện ra trong màn đêm khiến Lưu Ly bất giác run người, đôi mắt màu đỏ hung máu có thể cho cô biết dược người đàn ông này đang mắc phải một căn bệnh quái ác đến mức nào, hơn nữa tình hình của anh ta đang rất khẩn cấp nếu không kịp cho anh ta dùng thuốc kiềm chế lại sự phát tác của bệnh tình e là anh ta sẽ không thể sống qua được đêm nay. Lưu Ly biết người đàn ông có thể nghe mình nói nên cô đã khẽ cất giọng bên tai anh ta
“ Bệnh của anh có phải lại tái phát rồi không?, tôi sẽ cứu anh nhưng hứa với tôi anh không được nói ra chuyện này”
người đàn ông khẽ gật đầu rồi lại nhíu mày nhìn cô, ánh mắt sát khí cùng khó hiểu dường như còn có sự ngờ vực, căn bệnh chính anh ta là người hiểu nhất nếu có thể chữa được thì cũng đâu có chuyện đau khổ bị nó hành hạ đến bây giờ vậy mà cô gái này có thể nói chữa khỏi là chữa khỏi, còn đang trầm ngâm suy nghĩ anh ta trở nê kinh người khi thầy cảnh tượng hiện ra trước mắt.
Lưu Ly cới bỏ một bên áo mình đưa mắt tìm kiếm xung quanh tìm ra một chiếc đinh nhọn không một giây phút hoang phí liền rạch một đường trên bầu ngực trái của mình một dòng máu đỏ nóng ấm chảy dài xuống, Lưu ly nhíu mày khóe miệng bên phải hơi nhếch lên nhìn chăm chăm dòng máu mình đang chảy dài phía dưới.
Cô tiến lại sát vào người đàn ông hơn, lần nữa lên tiếng khe khẽ
“ Uống máu của tôi có thể giúp anh tạm thời kiềm chế được việc tái phát bệnh trong vòng hai tháng,...được rồi anh mau uống đi “
Lưu Ly vạch rộng áo mình hơn cô chưa bao giờ trực tiếp cứu người bằng cách này nên có hơi ngượng ngùng, người đàn lạ này là người đầu tiên nhìn thấy bầu ngực nõn nà của cô đến cả Hoắc Kiến Quân cũng chưa từng có cơ hội nhìn thấy nơi này của cô, dù không muốn nhưng cô vẫn phải bất đắc dĩ dù sao cứu người vẫn quan trọng hơn.
Lưu Ly áp đầu người đàn ông vào mặt mình lúc đầu anh ta vẫn còn chưa hiểu chuyện gì mà nhăn nhó nhìn cô nhưng sau đó cũng chọn tin tưởng người phụ nữ bắt đầu thô bạo hút lấy những dòng máu nóng từ người phụ nữ, máu anh ta đang điên cuồng đưa vào cơ thể mình chính là máu tim của Lưu Ly.


⬅ Trước Tiếp ➡