Chương 8
Lưu Ly về đến nhà thì ngồi bệt xuống sofa thở hỗn hễn, miếng vải quấn trên ngực cũng ướt đẫm ví máu còn chưa kịp làm gì đã nghe tiếng hét của Mạn Hương
“ Lưu Ly, làm sao vậy hả? “
Mạn Hương từ trong phòng chạy đôn đáo đến, thân trước của Lưu Ly từng vệt dài máu chảy xuống mà nhíu chặt mày, thật không chịu nổi cô em gái này của mình còn chưa rời mắt được hai tiếng đã bị thương.
“ Đây lại là chuyện gì nói chị biết đi,…sao lại dùng đến máu tim mình chứ, em lại lén cứu người sao?, nếu lỡ bị phát hiện thì làm sao? “
Mạn Hương đi lại tủ thuốc lôi ra một đống bang gạc, thuốc đỏ, nước sát trùng cùng vài dược liệu từ lá cây giúp cầm máu nhanh hơn, nhẹ nhàng giúp Lưu Ly sơ cứu vết thương, chỉ cần nhìn vết rạch là cô liền biết Lưu Ly lại sử dụng máu tim của mình.
Hơn ai hết Mạn Hương là ngườ biết rõ máu của Lưu Ly là thứ thần dược có một không hai trên đời nó là một thành phần không thể thiếu trong việc chữa bệnh mỗi lần nghiên cứu thuốc chữa trị cho ai đó Lưu Ly đều dung đến một ít máu tim của mình tuy là làm được việc tốt cứu được người nhưng máu tim của cô không phải là thứ vô hại, chỉ cần lấy một giọt cũng khiến chủ nhân nó bị hành hạ thế nào.
Nhìn Lưu Ly không nói gì Mạn Hương lại càng bức bối, giận dữ, nếu không có cô ở đây không biết Lưu Ly sẽ trở nên thế nào, cô em gái này không bao giờ nghĩ đến bản thân lúc nào cũng nghỉ cho người khác, xem thường sức khỏe của chính mình nhưng lại xem trọng sức khỏe của người khác, Lưu Ly có thể vì cứu người mà tự tìm đến nguy hiểm, không biết bao nhiêu lần Mạn Hương đã chứng kiến cảnh tượng Lưu ly sống dở chết dở, cũng chỉ có cô ấy mới biết rõ bên trong cơ thể dược sư kia là một cơ thể hư tổn khác, Lưu Ly cũng đang mắc phải một căn bệnh hiểm ác, cô có thể cứu người khác lại không thể cứu chính mình, thứ bệnh trong người Lưu Ly đang ngày ngày ăn mòn nội tạng, thể lực của cô.
Lưu Ly nhìn Mạn Hương cười tươi như thể không có chuyện gì, cô đối với bản thân luôn tỏ ra bình nhiên như vậy.
“ Mạn Hương chị đừng lo nữa, cũng đâu phải lần đầu, em biết rõ cơ thể mình thế nào chị đừng lo nữa, Mạn Hương chị còn chưa đi à chẳng phải chị có việc quan trọng sao? “
“ Lo vết thương này của em xong chị sẽ đi, Lưu Ly chắc cũng hơn hai tháng sau chị mới về đó, em có thể lo cho bản thân được không vậy, chị thật sự lo cho em lắm đó “
Mạn Hương bùng khẽ lên trán Lưu Ly.
Cô em gái này vẫn luôn là nỗi lo lắng của Mạn Hương, Lưu Ly không biết ngoài công việc là một trợ lý cho cô ra thì Mạn Hương còn có công việc nào đó khác nữa chỉ thấy cứ về nhà được vài ngày cô ấy lại đi mà mỗi lần đi là hai, ba tháng sau mới về, lúc về thì cũng chỉ giúp Lưu Ly dọn dẹp nhà cửa rồi nấu ăn cho cô, Mạn Hương rời nhà là Lưu Ly lại rơi vào tình trạng biéng ăn nhát uống, người phụ nữ này không biết làm việc nhà càng không biết nấu ăn đến cả việc đặt đồ ăn bên ngoài cô cũng lười biếng nếu có Hắc Kiến Quân thì may ra cô cũng ăn được hai bữa một ngày nếu không từ sáng đến tối chỉ vùi đầu vào việc điều chế và nghiên cứu thuốc.