Nhưng ngay cả trong nỗi lặng thinh ấy, vẫn có thứ gì đó khiến cô không dứt ra được.
Thư viện chiều hôm ấy vắng hơn thường ngày. Nắng xuyên qua ô cửa kính lớn, hắt lên sàn những mảng vàng nhạt như đã qua lọc.
Khánh My ôm mấy quyển sách môn đại cương trên tay, tìm một góc yên tĩnh để ngồi ôn bài.
Vừa bước qua dãy kệ phía cuối phòng, cô khựng lại.
Dương Thành Nam đang đứng đó, tay cầm một quyển sách, ánh mắt cúi xuống hàng chữ, toàn thân tĩnh lặng như một bức tượng.
Không phải dáng vẻ lạnh lùng cố tình tạo ra, mà là sự im lặng ăn sâu vào khí chất.
Khánh My biết, nếu lúc này không lên tiếng, anh sẽ rời đi như mọi lần lặng lẽ, nhanh chóng, không để lại một dấu hiệu nào.
Cô bước tới, dừng lại trước mặt anh.
“Chẳng phải hôm đó ở đám cưới Thiên Vy, đã nói là sẽ tìm hiểu nhau sao?”
Khánh My nhìn thẳng vào Dương Thành Nam, cố giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng đã rối như tơ.
“Nhưng có lẽ… chỉ mỗi em là người nghiêm túc trong mối quan hệ này.”
Dương Thành Nam đặt quyển sách lên kệ, ánh mắt vẫn không rời khỏi cô.
“Em nghĩ gì khi nói những lời đó?”
“Em không nghĩ gì cả. Em chỉ thấy… nếu một người thật sự muốn tìm hiểu ai đó, thì họ sẽ không im lặng suốt như vậy. Không phải ngày nào em cũng đòi hỏi điều gì to tát. Chỉ là đôi khi, em muốn biết rốt cuộc anh đang nghĩ gì, hoặc… em có đang làm phiền anh không?”
Vài giây trôi qua trong tĩnh lặng, rồi anh khẽ gật đầu, như một cái thừa nhận không lời.
“Em không phiền.”
Câu nói ấy nhẹ đến mức tưởng như không tồn tại.
Đúng thật là cô không phiền, chỉ là anh bận học và bận clb Tiếng Anh năm nay quá đông thành viên, nên tin nhắn của cô thường bị trôi xuống dưới. Và anh cũng lười giải thích vì anh nghĩ không cần thiết lắm.
Nhưng với Khánh My, nó lại như một khe sáng nhỏ lóe lên giữa vách tường dày đặc.
“Vậy nếu em vẫn tiếp tục, thì anh sẽ không né tránh?”
“Không né tránh.”
Chỉ là… không tiến tới.
Cô hiểu, nhưng cô chấp nhận. Vì đôi khi, có những người cần rất nhiều thời gian mới chịu mở cửa lòng.
–
Kể từ ngày nhập học, Khánh My dần quen với nhịp sống mới.
Khoa truyền thông có không khí cởi mở, sinh viên phần lớn đều hoạt bát, năng động.
Cô nhanh chóng làm quen với vài người bạn cùng lớp có người tinh nghịch, có người trầm lặng, nhưng đều khiến cô thấy dễ chịu hơn giữa một ngôi trường xa lạ.
Do nhà ở tỉnh xa, Khánh My đăng ký ở ký túc xá từ đầụ
Ba mẹ cô bận rộn công việc, quanh năm ít khi có mặt ở nhà.
Từ nhỏ, cô đã quen với việc xoay xở một mình, nhưng lần đầu sống nội trú trong một môi trường tập thể, Khánh My vẫn cảm thấy vừa mới mẻ vừa thích thú.
Phòng Khánh My ở là phòng bốn người.
Ngoài cô còn có Thùy, Trang và An ba cô bạn đến từ ba tỉnh thành khác nhaụ
Mỗi người một tính, nhưng đều rất thân thiện.
Trang mê phim Hàn, Thùy nghiện đồ skincare, còn An thì lại suốt ngày cắm cúi trong sách… ngoại trừ những lúc bàn về… trai đẹp.
Chiều hôm đó, sau tiết học cuối, cả phòng tụ lại như thường lệ.
Thùy đang cuộn tóc bằng lô thì bật cười híp mắt, giơ điện thoại lên
“Trời ơi mấy tụi mày, trong group khoa đang bàn về mấy nam thần trường mình kìa Hot nhất là mấy anh bên năm hai, đẹp trai học giỏi, lại lạnh lùng nữa.”