Một giờ sau, lại thêm một tin nữa
“Sao không trả lời anh? Em bận hay sao?”
Cô đọc, nhưng không phản hồi.
Sáng hôm sau, trong buổi học nhóm thuyết trình, tên Khánh My bị giảng viên gọi lên đầu tiên.
Cô trình bày như mọi lần, nhưng khi phần đánh giá được công bố, điểm của cô là thấp nhất trong nhóm.
Giọng giảng viên nghiêm khắc
“Em nên phối hợp tốt hơn, phần của em không bám sát đề tài, làm ảnh hưởng đến cả nhóm.”
Cô không nói gì chỉ cúi đầu, nhận lại tập giấy ghi chú và rời khỏi lớp sau tiết học.
Khánh My không khóc chỉ thấy cổ họng nghèn nghẹn, như thể cả tháng trời cố gắng giữ thăng bằng, đến hôm nay mới đổ vỡ.
Khánh My lặng lẽ ngồi sau sân trường, nơi có một dãy ghế đá phủ rêu ít người qua lại.
Trời không nắng, gió nhè nhẹ, nhưng lòng cô nặng trĩụ
Một lúc sau, tiếng bước chân quen thuộc vang lên.
“Em ngồi đây nãy giờ à?”
Quang Duy ngồi xuống bên cạnh, không hỏi thêm gì, chỉ đưa cô một hộp sữa nhỏ cùng một gói bánh.
“Lúc nào mệt quá, thì ăn chút gì đó. Đừng nhịn cảm xúc, nhưng cũng đừng để nó nhấn chìm mình.”
Cô khẽ gật đầu, không nói, nhưng trong lòng ấm lại một chút.
Đúng lúc đó, từ phía hành lang đối diện, Dương Thành Nam bước ra.
Anh đi chậm, tay đút túi quần, ánh mắt lướt ngang sân trường vô định… cho đến khi dừng lại nơi Khánh My đang ngồi.
Anh thấy Khánh My gương mặt cúi xuống, mắt đỏ hoe, còn Quang Duy thì ngồi cạnh, dịu dàng mở nắp hộp sữa cho cô.
Khoảng cách giữa hai người không quá gần, nhưng đủ để tạo cảm giác thân mật.
Dương Thành Nam không biết họ thân đến mức nào.
Nhưng anh nhìn thấy nụ cười của cô, dù rất nhẹ, vẫn đủ khiến lòng anh trùng xuống một nhịp.
Hôm qua, anh đã nhắn cho cô.
Không phải ngẫu nhiên, cũng chẳng phải vì rảnh. Là vì anh đã nghĩ đến cô cả tuần.
Là vì trong một buổi tối nằm giữa ánh đèn mờ trong phòng đọc sách, hình ảnh cô vẫn cứ lặp lại trong đầu anh nụ cười nhạt, ánh mắt có gì đó xa vắng hơn trước.
Vậy mà cô không trả lời.
Anh đã nghĩ có lẽ cô bận, hoặc giận.
Nhưng bây giờ, khi đứng đây, mắt nhìn thấy tận cảnh.
Em không trả lời tin nhắn anh... là vì bận với Quang Duy sao?
Một phần trong anh muốn gạt đi, rằng đó chỉ là trùng hợp, rằng em chỉ đang kết bạn, rằng em đang cần ai đó khác ngoài anh.
Nhưng phần còn lại phần im lặng và ngấm ngầm điều khiển anh từ bên trong lại cười nhạt.
Vậy ra, chỉ cần anh ngưng quan tâm vài ngày… là em có thể đi tiếp rồi à?
Anh biết mình vô lý.
Biết rõ ngay từ đầu, mối quan hệ đó không có tên.
Nhưng trái tim con người không có luật.
Và Dương Thành Nam dù im lặng, dù không lên tiếng vẫn luôn muốn giữ cô ở một khoảng cách vừa đủ gần để chạm tới, nhưng không đủ xa để mất hẳn.
Nhưng lần này, anh thấy mình… đang tuột tay.
Chiều hôm đó, Khánh My vừa rời khỏi tiết học cuối thì điện thoại rung lên.
Là một tin nhắn từ người cô không ngờ sẽ liên lạc lại, nhất là sau chuỗi im lặng kéo dài giữa họ.
“Chiều nay em rảnh không? Anh muốn mời em đi xem phim.”
Cô nhìn màn hình một lúc lâụ Tin nhắn không dài, cũng không cầu kỳ, nhưng lại khiến lòng cô dậy sóng.
Cô định từ chối. Nhưng cuối cùng lại chỉ đáp lại một chữ “Ừ.”
Rạp phim chiều thứ sáu không đông.