Không kịp suy nghĩ, cũng không nhớ đến chuyện đã dặn với ai từ trước.
Trong lòng cô chỉ có một niềm vui hiếm hoi mẹ đang ở nhà, và gọi cô về.
Cô bắt taxi ngay sau đó. Và quên nhắn cho Dương Thành Nam.
Trong biệt thự, ánh đèn vẫn sáng, bàn ăn đã dọn sẵn, thức ăn vẫn giữ nóng.
Dương Thành Nam ngồi trên ghế dài, một tay chống cằm, mắt nhìn ra ngoài cửa kính mưa đang rơi.
Điện thoại đặt bên cạnh, màn hình sáng lên vài lần không có thông báo mới.
Cô không đến. Mà cũng không nói một câu nào rằng mình sẽ không đến.
Sự im lặng ấy không khiến anh lo lắng, càng không khiến anh hụt hẫng.
Nó khiến anh giận. Một cơn giận lạnh và sâu đến mức bàn tay đang đặt trên bàn khẽ run, như thể chỉ cần siết lại một chút thôi là có thể bẻ gãy bất cứ thứ gì đang nằm tɾong tầm tay.
Chết tiệt, em không đến mà không báo một câu, em bị câm hay sao, Khánh My.
Anh đã cố dịu dàng với em để em nghĩ anh là thằng ngu hay sao.
Em nghĩ anh là người sẽ dễ dàng bỏ qua một lần em im lặng?
Em nghĩ anh sẽ tha cho việc em biến mất khỏi lịch trình mà anh đã sắp sẵn từng khung giờ?
Đừng để anh tìm được em. Vì nếu tìm được, anh sẽ giết em.
Anh sẽ đập nát đôi chân em để em không còn rời đi.
Anh sẽ bóp cổ em đến khi em nhớ lại rằng, đã từng có một người đàn ông vì em mà kiềm chế chính mình đến phát điên.
–
Khánh My ngồi bên bàn ăn cùng mẹ, bát cháo nóng hổi bốc khói trước mặt, nhưng ánh mắt cô thỉnh thoảng lại liếc về đïện thoại để bên cạnh.
Ba vẫn đang ở Hàn chưa về, chỉ có hai mẹ con tɾong ngôi nhà yên ắng.
“Con học thế nào rồi? Mẹ thấy con cứ đi suốt, đừng để xao nhãng việc chính.”
“Dạ, con vẫn ổn. Chỉ là cuối tuần học nhóm, với có vài buổi học phụ đạo nữa.”
Mẹ cô gật đầu, không hỏi thêm.
Bà là người phụ nữ thành đạt, ít khi xen quá sâu vào đời sống con gái, miễn là điểm số không tụt và danh tiếng không có chuyện gì đáng bàn.
Ăn xong, mẹ cô vào phòng làm việc.
Khánh My cầm đïện thoại ra sân sau, gió lạnh quét qua mái tóc còn ẩm sau khi tắm.
Cô tính gọi cho Dương Thành Nam, nhưng rồi lại thôi.
Tin nhắn của cô vẫn chưa được xem. Cô nghĩ, có lẽ anh đang giận.
Cô bước đến gần hàng cây thủy lạp sát cổng, mắt vừa cúi xuống đïện thoại thì… chợt khựng lại.
Dưới màn mưa mờ trắng, một bóng người đang đứng im trước cổng sắt đen.
Dương Thành Nam không mặc áo mưa, áo sơ mi ướt sũng dính sát vào người, nước mưa nhỏ thành từng giọt trên tóc, trên hàng mi, trên sống mũi thẳng và sắc như vẽ.
Khánh My sững người vài giây. Cô định cất tiếng gọi thì anh đã đẩy cửa bước vào.
Anh bước thẳng về phía cô như một cơn bão lạnh không tiếng động.
“Anh…”
Chưa kịp nói hết câu, Khánh My bị giật ma͙nh về phía trước.
Dương Thành Nam nắm lấy tóc cô, cúi thấp người, ánh mắt tràn đầy giận dữ điên cuồng bị đè nén suốt một đêm.
“Em tưởng anh sẽ không tìm được em?”
“Anh… đau… buông ra đã… ”
Khánh My hoảng hốt, cố gỡ tay anh ra, nhưng vô ích.
Dương Thành Nam kéo cô đi thẳng về phía cổng, tay không hề nới lỏng.
Mưa tạt vào mặt, quần áo Khánh My ướt dần nhưng không kịp nghĩ được gì.
Chiếc xe đen quen thuộc đậu ngay sát cổng.
Anh mở cửa xe, đẩy cô vào ghế, đóng sập lại, rồi vòng sang bên kia ngồi vào ghế lái.
Khánh My ngồi co người tɾong góc ghế, toàn thân lạnh run.
Cô quay sang nhìn người bên cạnh, nhưng ánh mắt của anh không còn là ánh mắt dịu dàng như mọi khi, mà là một cái nhìn đỏ ngầu, đục ngầu và nghẹt thở.
Cô mở miệng, giọng run run
“Anh làm gì vậy…? Dừng xe lại, em nói chuyện với mẹ xong sẽ…”
Chưa dứt câu, bàn tay bên trái của Dương Thành Nam bất ngờ giơ lên, đánh thẳng vào má cô một cú tát nảy lửa.
Âm thanh vang dội tɾong khoang xe, khô khốc và tàn nhẫn.