Dương Thành Nam đứng cách cô chưa tới ba bước, ánh mắt tĩnh lặng như thể đã dõi the0 từ đầu đến cuối.
Anh bước đến gần, chậm rãi cúi xuống, ngón tay chạm vào cằm cô nâng lên.
“Làm tốt lắm.”
Đôi mắt Khánh My hoe đỏ nhìn anh đầy sợ hãi.
Nước mắt cô rơi xuống từng giọt, ấm nóng lăn qua gò má đã sưng vì trận đòn trước đó.
Dương Thành Nam bất ngờ vòng tay ôm lấy cô, nhấc cô lên như bế một món đồ nhỏ, chậm rãi đưa về phía giường.
Khánh My giãy nhẹ, giọng khản đặc, tay đẩy vào vai anh
“Đừng… Thành Nam…”
Anh vẫn giữ nụ cười dịu dàng trên môi, nhưng tɾong giọng nói đã không còn thứ gọi là kiên nhẫn.
“Anh đã dịu dàng. Và chờ đợi rấtlâụ”
“Nhưng bây giờ… anh không chờ nữa.”
Dương Thành Nam siết chặt vòng tay, bước thẳng đến chiếc giường lớn giữa căn phòng.
Anh bế cô như bế một con búp bê vô tri, rồi không hề nương tay mà quăng ma͙nh xuống giường.
Tấm nệm dội lại một tiếng “phịch” nặng̝ nề.
Khánh My bằng một lực nặng̝ như đá.
Gương mặt anh kề sát, ánh mắt cuồng loạn đỏ ngầu như thứ đang gào thét tɾong lồng ngực từ lâu lắm rồi.
“Em sợ? Tốt. Vậy mới biết mình nên ở đâụ”
Cô lắc đầu liên tục, nước mắt đã ướt má từ lúc nào, giọng nức nở lạc đi
“Em xin anh… em sai rồi… tha cho em đi… em không dám nữa…”
“Không dám?”
Anh cười khẽ, môi lướt qua sát tai cô, một nụ cười không mang the0 chút khoan nhượng nào.
“Muộn rồi.”
Dương Thành Nam phủ nụ hôn xuống đôi môi cô, đưa lưỡi cạy cánh môi mềm khuấy đảo bên tɾong.
Chiếc lưỡi đỏ và nhỏ, của Khánh My bị lưỡi anh quấn chặt như muốn đứt ra.
Cô ứa nước mắt, chỉ có thể phát ra những tiếng “ưm” nhỏ tɾong cổ họng.
Dương Thành Nam vung tay xé tan lớp áo, giật phăng chiếc áo con khiến dây bị đứt.
Cảm nhận được phía trước ngực lạnh lẽo, Khánh My sợ hãi lùi lại hai tay che chắn đằng trước.
Dương Thành Nam nắm chặt hai cổ tay cô đè ra hai bên, để lộ rõ hai khối thịt trắng trẻo phơi bày.
Anh cúi xuống liếm mút, rồi cắn thật ma͙nh muốn để lại dấu ấn của mình.
“Em đau… hu…”
Nhưng lúc này Dương Thành Nam chỉ để mặc du͙c vọng cùng sự tức giận nhấn chìm, con ngươi đỏ au, cùng hơi thở nóng hổi phả vào da thịt lạnh ngắt của Khánh My.
“Hôm nay… anh sẽ cho em nhớ, em là của ai.”
Dứt lời Dương Thành Nam cởi phăng miếng vải còn sót lại trên người Khánh My.
“Đừng… dừng lại đi… em không…”
Chát
Chưa kịp nói hết, một cái tát giáng thẳng xuống mặt Khánh My khiến câu nói im bặt.
Cô đau đớn khóc oà lên không dám nói nữa.
Dương Thành Nam hài lòng cười lên một tiếng “ha” rồi ma͙nh mẽ xỏ xuyên vào người cô.
“Á…”
Cơn đau ập tới khiến cô phải thét lên, cơn đau này cơn đau hơn da thịt gấp ngàn lần.
Nhưng anh mặc kệ sự đau đớn của Khánh My, mà liên tục dập xuống ma͙nh bạo.
Máu cùng mồ hôi chảy xuống hết tấm ga trải nệm.
Ngoài trời mưa trút thẳng xuống mái hiên như hàng ngàn móng tay cào vào mái ngói.
Tiếng gió rít qua khe cửa hòa cùng mùi lạnh của hơi nước.
Nhưng tɾong căn phòng tầng hai, mọi thứ còn ngột ngạt hơn gấp bội.
Bạch Bạch Bạch
Tiếng va chạm da thịt ma͙nh mẽ đều đặn, xen lẫn tiếng vật dụng͟͟ bị xô lệch, chân giường rít nhẹ trên nền gỗ cũ.
Giọng Khánh My vang lên từng đoạn, ngắt quãng, khàn đục như bị bóp nghẹt tɾong cổ họng.
“Đau… đừng… Thành Nam, em xin… em không chịu được…”
Nhưng đáp lại là hơi thở nặng̝ nề, sát bên tai, là tiếng nói trầm thấp pha lẫn cơn giận đã vượt ngưỡng kiềm chế
“Em nói sẽ ở lại… vậy thì ở lại. Đừng van xin nữa, vô ích.”
“Em sai rồi… tha cho em… em không cố tình bỏ anh…”
“Muộn rồi. Em khiến anh phải tìm em, khiến anh phải nổi điên… giờ thì chịụ”
Giọng Dương Thành Nam không lớn, nhưng từng từ như chém thẳng vào không gian đang co rúm lại vì mưa gió.
Mỗi cú thúc ma͙nh, đều người con gái phía dưới co rúm nức nở.