Một phần trong anh muốn gạt đi, rằng đó chỉ là trùng hợp, rằng em chỉ đang kết bạn, rằng em đang cần ai đó khác ngoài anh.
Nhưng phần còn lại phần im lặng và ngấm ngầm điều khiển anh từ bên trong lại cười nhạt.
Vậy ra, chỉ cần anh ngưng quan tâm vài ngày… là em có thể đi tiếp rồi à?
Anh biết mình vô lý.
Biết rõ ngay từ đầu, mối quan hệ đó không có tên.
Nhưng trái tim con người không có luật.
Và Dương Thành Nam dù im lặng, dù không lên tiếng vẫn luôn muốn giữ cô ở một khoảng cách vừa đủ gần để chạm tới, nhưng không đủ xa để mất hẳn.
Nhưng lần này, anh thấy mình… đang tuột tay.
Chiều hôm đó, Khánh My vừa rời khỏi tiết học cuối thì điện thoại rung lên.
Là một tin nhắn từ người cô không ngờ sẽ liên lạc lại, nhất là sau chuỗi im lặng kéo dài giữa họ.
“Chiều nay em rảnh không? Anh muốn mời em đi xem phim.”
Cô nhìn màn hình một lúc lâụ Tin nhắn không dài, cũng không cầu kỳ, nhưng lại khiến lòng cô dậy sóng.
Cô định từ chối. Nhưng cuối cùng lại chỉ đáp lại một chữ “Ừ.”
Rạp phim chiều thứ sáu không đông.
Hai người ngồi cạnh nhau, ghế giữa một hàng yên tĩnh, ánh đèn mờ dần khi đoạn quảng cáo cuối cùng trôi qua.
Nhưng thay vì nhìn lên màn hình, Khánh My vẫn nghiêng mặt về phía người đàn ông bên cạnh.
Dương Thành Nam giữ im lặng một lúc, như đang lục tìm trong lòng mình thứ gì đó không dễ gọi tên.
Rồi anh quay sang, nhìn Khánh My.
“Anh xin lỗi, vì khoảng thời gian qua anh đã quá hời hợt với em.”
“Lúc em không nhắn nữa, anh mới nhận ra… anh không muốn em biến mất như vậy. Không tin nhắn, không tin tức. Cảm giác đó… khó chịu hơn anh tưởng.”
“Anh đã suy nghĩ kỹ rồi. Anh muốn tìm hiểu em một cách nghiêm túc. Không phải nửa vời như trước, cũng không phải vì một ai khác. Chỉ là… anh không muốn mất em.”
“Cho anh một cơ hội, được không?”
Trên màn ảnh rộng, bộ phim đã bắt đầu, ánh sáng từ đó đổ xuống gương mặt nghiêm túc của anh một Dương Thành Nam không còn lặng im như mọi khi, mà đang thật lòng thừa nhận điều anh chưa từng nói.
Khánh My nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt từng khiến cô hoang mang vì sự mơ hồ, nay lại có một thứ gì đó thành thật đến mức khiến tim cô chao đảo.
Một lát sau, Khánh My khẽ gật đầụ
“Được. Nhưng lần này, em không muốn chỉ có mình em cố gắng.”
Dương Thành Nam gật nhẹ, mắt không rời khỏi cô.
“Anh hứa.”
Từ sau buổi tối ở rạp chiếu phim, mọi thứ dường như có chút thay đổi.
Dương Thành Nam bắt đầu quan tâm Khánh My nhiều hơn không khoa trương, không ồn ào, nhưng vừa đủ khiến cô nhận ra sự hiện diện của anh trong mọi khung giờ trong ngày.
Anh không nhắn tin mỗi giờ, nhưng đúng lúc cô vừa kết thúc tiết học buổi chiều, anh đã đứng sẵn ngay cửa lớp.
Tay đút túi quần, dáng dựa nhẹ vào vách hành lang, ánh mắt vẫn mang vẻ thờ ơ vốn có nhưng khi bắt gặp cô lại dịu xuống, rõ ràng đến mức khiến vài sinh viên nữ đi ngang cũng phải liếc nhìn.
"Đi thôi. Anh đưa em về ký túc."
Chỉ một câu nói, không hỏi xem cô có đồng ý hay không, cũng không để ngỏ lựa chọn.
Nhưng điều lạ là… cô lại không thấy khó chịụ
Có lẽ, chính cách anh bước tới không ngập ngừng ấy khiến người ta dễ dàng bước theo hơn là kháng cự.
Cô ngồi trên xe cạnh anh, con đường từ giảng đường về ký túc xá không dài, nhưng đủ cho cô cảm thấy ngọn gió đầu thu dường như dịu đi hơn thường lệ.
Chỉ trong hai hôm, cả khoa bắt đầu râm ran những lời thì thầm nhỏ to.
Rồi sáng thứ hai tuần kế tiếp, bài viết mới xuất hiện trên diễn đàn sinh viên
“Nam thần lạnh lùng của năm hai chính thức có chủ? Cảnh báo ai đi học chiều qua chắc đã thấy cảnh ‘anh ấy’ đứng chờ trước lớp học của một tân sinh viên khoa Truyền thông.”