⬅ Trước Tiếp ➡
Chiều hôm đó, sau khi tan học, Dương Thành Nam không đưa Khánh My về ký túc xá như thường lệ.
Anh rẽ xe vào một con đường rợp bóng cây, tách biệt h0àn toàn khỏi khu phố sinh viên náo nhiệt.
“Anh đưa em đi đâu vậy?”
“Về nhà anh.”
Ngôi biệt thự hiện ra sau hàng cây xanh mướt, cổng sắt đen hoa văn cổ điển khẽ mở khi xe vừa tới. Không gian yên tĩnh đến lạ.
Không tiếng người, không tiếng chó sủa, không có cảm giác ấm cúng của một mái nhà, chỉ là một không gian lớn, đẹp, nhưng cô độc.
Dương Thành Nam mở cửa xe, quay lại nhìn cô.
“Vào đi. Anh muốn em biết… nơi anh sống.”
Bên tɾong biệt thự sach sẽ, ngăn nắp, từng món đồ đều mang phong cách tối giản, có phần lạnh lẽo.
Không có tiếng bước chân khác, cũng không có hơi thở của ai ngoài họ.
“Anh sống một mình ở đây sao?”
“Từ mười bảy tuổi. Ba mẹ anh ly hôn rồi ra nước ngoài. Anh ở lại.”
Cô khựng lại một chút.
Trong ánh mắt anh, cô bỗng nhìn thấy chính mình một người lớn lên tɾong những khoảng trống mà người khác không thể lấp.
Sự độc lập ép buộc. Sự quen với cô đơn. Sự cứng cỏi từ tɾong lặng lẽ.
Cô ngồi xuống ghế sofa, ngước nhìn trần nhà cao vút rồi nhìn sang anh đang rót nước.
“Vậy… mỗi cuối tuần em đến đây với anh được không?”
Câu nói nhẹ như làn gió, nhưng khiến người đối diện khựng lại một nhịp.
Dương Thành Nam quay sang nhìn cô.
Một giây sau, khóe môi anh cong lên, nụ cười hiếm hoi nhưng thật lòng hiện rõ.
“Không chỉ cuối tuần.”
Anh đặt ly nước xuống bàn, bước đến bên Khánh My.
“Em ở đây cả đời cũng được.”
Khánh My bật cười, tưởng anh đùa.
Nhưng cô không biết, tɾong lòng anh, đó không phải là lời nói thoáng qua.
Với Dương Thành Nam, “cả đời” không phải là ước hẹn.
Mà là lời hứa không cho rút lại.
Cuối tuần, cả ký túc xá rộn ràng hẳn.
Bạn cùng phòng ai cũng xếp vali, túi xách, người về quê, người được đón đi chơi.
Còn Khánh My thì kéo nhẹ chiếc balo nhỏ, lặng lẽ bước xuống sân trường, nơi một chiếc xe đen quen thuộc đã đậu sẵn từ khi nào.
Dương Thành Nam đứng bên cửa xe, áo sơ mi xắn tay, gương mặt vẫn lạnh lùng như thường ngày nhưng khi thấy cô, ánh nhìn dịu xuống rõ rệt.
“Lên xe đi.”
Cô gật đầu, bước lên ghế phụ.
Căn biệt thự cuối tuần yên ắng hơn mọi khi. Không còn tiếng động nào khác ngoài âm thanh bộ phim đang phát trên màn hình lớn tɾong phòng khách.
Cả hai ngồi trên ghế sofa, ánh đèn vàng nhạt phủ lên khoảng cách vừa đủ để không thấy ngượng, cũng không thấy xa lạ.
Dương Thành Nam mở một bộ phim tình cảm phương Tây, thể loại nhẹ nhàng, ít thoại.
Anh không hỏi cô có thích không, nhưng cô biết… anh đã để ý gu của cô từ trước.
Giữa chừng phim, đïện thoại Khánh My rung lên.
Cô bấm nghe, giọng bên kia có chút mệt mỏi
“My à, ba mẹ vừa từ Nhật về, tối nay lại phải bay tiếp qua Hàn rồi. Con vẫn khỏe chứ?”
“Dạ, con vẫn ổn. Con đang ở nhà bạn.”
“Ừ, vậy nhớ ăn uống đầy đủ, ba mẹ vừa chuyển thêm ít tiền cho con rồi, cần gì thì cứ mua. Mấy món sinh nhật mẹ đặt trên app ship đến ký túc xá rồi đó.”
“Dạ. Con cảm ơn mẹ.”
“Ừ, vậy nhé, mẹ đang chuẩn bị họp, hôn con một cái. Bye bye.”
Dương Thành Nam không hỏi, nhưng ánh mắt anh hướng sang cô rấtrõ.
Khánh My vẫn nhìn lên màn hình, giọng nhẹ như một câu kể không cần phản hồi.
“Hồi nhỏ em thường ở nhà một mình. Ba mẹ bận. Mỗi lần hỏi han cũng chỉ là ‘đang ổn không’, rồi gửi tiền, gửi đồ, gửi quà. Nên em quen rồi.”
“Nếu là anh, anh muốn được hỏi em hôm nay có buồn không. Ăn món gì. Học mệt không. Và ngủ có ngon không.”
Khánh My quay sang, không nói gì.
Ánh đèn dịu phủ lên gương mặt người đối diện, người mà cô từng nghĩ là xa cách và khó gần.
Nhưng lúc này… tɾong ánh mắt anh có một điều gì đó dịu dàng đến lạ.
⬅ Trước Tiếp ➡