⬅ Trước Tiếp ➡
Mộ Vân Triệt cũng rơi vào trầm mặc. Mộc Mộc là một loli* đáng yêu, hồn nhiên, anh cũng rất thích cô bé. Mộc Mộc là vợ của Bạch Diễm. Cuộc hôn nhân của cả hai vô cùng thấy bại mặc dù Mộc Mộc rất yêu chồng mình. Cuối cùng, khi Mộc Mộc mất đi, Bạch Diễm mới hối hận. Nhưng có ích gì? Người cũng đã đi xa. Mộ Vân Triệt nói:
“Yên tâm! Tôi không làm gì Tâm Di cả! Tôi không xuống tay với con thỏ ngốc ấy được.”
“Vì bất kì lí do gì cũng được, cảm ơn cậu đã bỏ qua cho cô bé.”
“Diễm! Tôi thật sự hối hận vì đã mang cô ấy về đây. Dường như tôi…” Có chút thích con thỏ ngốc này.
Nhưng anh chưa nói xong, một bóng trắng vội vàng nhào vào lòng anh, oa oa khóc lớn:
“Ô ô ô. Tôi sai rồi! Đừng đuổi tôi đi mà! Tôi sẽ thực ngoan, thực ngoan. Tôi hứa sẽ không đá anh nữa! Ô ô ô. Đừng đuổi tôi!”
Bạch Diễm tò mò hỏi:
“Cô bé! Em đá vào chỗ nào của cậu ta?”
La Tâm Di trung thực chỉ vào chỗ bị cô đá. Ngay lập tức, mặt Mộ Vân Triệt đen như đáy nồi, còn Bạch Diễm thì ôm bụng cười như điên:
“Ha ha ha. Em đá tiểu đệ đệ của cậu ta? Ha ha ha. Triệt! Cậu có phải bất lực rồi không?”
“Cậu cút đi cho tôi!” Mộ Vân Triệt rống to.
Bạch Diễm vẫn cười lớn khi bị Mộ Vân Triệt đá ra khỏi nhà.
“La Tâm Di!”
Anh quay lại gào lên với người phía sau, nhưng khi nhìn đến bộ dạng nàng dâu nhỏ bị ức hiếp của cô thì lập tức như quả bóng xì hơi, không phát tác được. Anh phiền não vò vò đầu.
---
La Tâm Di
“Triệt! Đừng giận nữa!” Cô níu níu góc áo anh.
Mộ Vân Triệt sửng sốt, nắm lấy cánh tay nhỏ bé của cô.
“Ai dạy em gọi như vậy?”
“Anh bác sĩ lúc nãy không phải gọi anh là Triệt sao? Lẽ nào đây không phải tên anh? Vậy tên anh là gì?”
“Em… Có thể gọi tôi là Vân.”
“Được! Vân! Anh đừng giận nữa!”
Mộ Vân Triệt gật đầu. Triệt là cách người phụ nữ khốn nạn kia (La Lệ) gọi anh. Anh không muốn Tâm Di cũng gọi như vậy.
======= tiểu thuyết Ngôn Tình ====== Thời gian để đọc hết một cuốn Truyện Ngôn Tình này chắc chắn sẽ ít hơn rất nhiều so với thời gian để sống và trải nghiệm thực tế giống như nhân vật trong Truyện Ngôn Tình . Đọc truyện cùng HaHa Truyện
Bạch Diễm rảnh rỗi, vội chạy sang nhà Mộ Vân Triệt để xem cô bé đáng yêu kia có bị ức hiếp không. Lúc anh tới, La Tâm Di đang nấu cơm. Cô lễ phép chào:
“Anh bác sĩ!”
“Chào cô bé! Em nấu cơm cho ai ăn vậy?”
“Cho em a. Vân không ăn trưa ở nhà!”
“Vân?” Bạch Diễm chớp chớp mắt, sau đó nở nụ cười quỷ dị “Phát triển nhanh thế cơ à? Em nói cậu ta không ăn trưa ở nhà sao? Không phải đâu! Cậu ta là đau lòng em mệt mỏi, nên mới không ăn ở nhà.”
“Là vậy sao?”
“Tất nhiên!” Bạch Diễm còn gật đầu thật mạnh tỏ vẻ tin cậy “Hôm nay chắc cậu ta lại để bụng đói làm việc rồi, thật đáng thương!” Nói rồi thở dài ra vẻ đau lòng lắm.
La Tâm Di lập tức trở nên bối rối.
“Vậy phải làm sao? Để bụng đói làm việc sẽ không hiệu quả. Còn không tốt cho sức khỏe nữa…”

⬅ Trước Tiếp ➡