⬅ Trước Tiếp ➡

chạm tới.
Không còn gì tốt hơn điều này, may mắn làm sao.
Mục Hựu Ân cho rằng lời cô nói sẽ không nhận được hồi đáp giống lúc bình thường, cô thì thẹn thùng còn anh thì không thích biểu đạt.
Nhưng không ngờ cô lại được anh đáp lại, anh nói "Anh cũng vậy." Ba chữ "Anh cũng vậy" giống như được bật thốt từ đáy lòng anh, vành tai cô đang dán chặt trên trái tim anh nghe thấy được.
Mục Hựu Ân muốn ngẩng đầu lên, muốn nhìn thấy biểu tình của An Thác Hải khi nói câu này, cô đang định làm vậy thì bàn tay của anh đã đè lên gáy cô.
"Ngủ nào." Anh dùng cái uy của ông chồng ra lệnh.
Mục Hựu Ân lại ngoan ngoãn áp mặt lên lồng ngực anh, thực ra trong lòng cô vẫn còn một câu muốn nói với anh.
Cô muốn nói với anh "A Thác, nếu như có một ngày em biến mất, anh đừng tìm em, sau rất nhiều quãng thời gian xuân hạ thu đông qua đi, chúng mình nhất định sẽ gặp nhau ở một nơi khác, đến lúc đó, chúng mình sẽ vĩnh viễn không bao giờ chia xa." Có người nói, sinh ly và tử biệt thuộc về quy luật tự nhiên cũng giống như duyên hết tình tan.
Mục Hựu Ân không biết những tế bào bạch cầu phân tán trong cơ thể cô đến lúc nào sẽ lấn chiếm hồng cầu, Mục Hựu Ân sợ đến ngày đó An Thác Hải sẽ giống như Bách Nguyên Tú, tìm kiếm bóng hình Mục Hựu Ân khắp thế gian.
Vốn dĩ cô muốn nói với anh như vậy, nhưng cuối cùng vẫn không dám, nếu cô nói lời này ra, An Thác Hải nhất định sẽ sinh nghi, rồi lại tìm mọi cách bắt đầu một vòng lo tính trước saụ Ngủ thôi, Mục Hựu Ân, không nghĩ mấy chuyện phiền nào nữa, cô nhắm mắt lại và thầm nói với mình.
Trong cơn mơ màng, cô nghe thấy An Thác Hải khẽ nói bên tai cô "Hựu Ân, cây táo chúng ta trồng hồi bé đã trở thành một cái cây cao lớn rồi." "Ừm." Cô và anh cũng trưởng thành thì cây táo bọn họ trồng đường nhiên cũng sẽ cao lớn, sau khi cao lớn sẽ trở nên cứng cáp.
"Hựu Ân, còn nhớ mấy chữ chúng ta khắc trên cây táo không?" "Dạ." Cô đương nhiên vẫn nhớ.
Mùa hè năm đó, trên ngọn núi dưới bầu trời đầy sao, bọn họ trồng một cây táo, bọn họ khắc chữ trên cây táo Mục Hựu Ân và An Thác Hải ở bên nhau, mãi mãi, một đời một kiếp.
Đó là ngày định ước của bọn họ.
Khóe miệng hơi cong lên, lúc đó anh và cô có được coi là yêu sớm không nhỉ?
"Lúc đó, chúng mình 16 tuổi." Cô thầm thì, mí mắt càng lúc càng nặng trĩụ "Ngốc." Anh vỗ lên gáy cô "Là 17 tuổi chứ, vào mùa hè, em mặc chiếc váy in hình quả dâu tây." Là 17 tuổi sao?
Hình như là vậy, lúc đó cô mặc chiếc váy in hình quả dâu tây ư?
Ừm, hình như vậy, mấy quả dâu tây in trên váy cô đỏ mọng.
Muốn ăn dâu tây quá, Mục Hựu Ân chép miệng.
Đêm càng lúc càng khuya, bóng đêm khiến căn phòng ở trên cao vạch ra những đường nét mơ hồ.
Người đàn ông trong căn phòng cầm chiếc điện thoại đặt ở một bên của người phụ nữ lên, mấy phút sau, người đàn ông tắt điện thoại.
Cùng đêm đó, trong khách sạn Hilton ở Istanbul, Bách Nguyên Tú gọi một cuộc điện thoại.
Đứng trước cửa sổ phòng khách sạn, Bách Nguyên Tú cầm trong tay điếu thuốc chưa đốt, vừa rồi anh gọi điện thoại cho một người bạn, trong tay người bạn đó nắm giữ rất nhiều nguồn tin, anh tin rằng chưa đến


⬅ Trước Tiếp ➡