Chương 2
như thế nào đây?
An Thác Hải, làm thế nào đây?
Mục Hựu Ân nhát gát có một câu cửa miệng, "An Thác Hải, làm thế nào đây"?
Lúc nũng nịu thì "A Thác làm thế nào đây?" Lúc thật sự sợ hãi là "An Thác Hải làm thế nào đây?".
Còn khoảng một trăm bước nữa, một trăm bước rồi năm mươi bước, đôi chân Mục Hựu Ân run rẩy, cô gần như có thể thấy trước con đường cùng tối om rồi, cô gần như có thể thấy trước cảnh gã đàn ông ấn cô vào tường, xé rách váy của cô.
Lúc ấy cô phải làm gì đây?
Lúc ấy cô nhất định sẽ làm cái việc mà cô hằng mong ước, hung dữ nhổ một bãi nước bọt lên mặt gã đàn ông kia, rồi nói với gã "Đồ khốn, người đàn ông của tao sẽ chặt đứt đầu mi, rồi treo đầu mi lên tường thành." Giống như câu chuyện Bắc Âu cổ xưa vậy, chàng kỵ sĩ viễn chinh trở về quê hương rồi nhìn thấy bia mộ vị hôn thê của mình, trong đêm trăng, chàng kỵ sĩ sẽ vung thanh kiếm dài chặt đứt đầu tên ác ôn đã vấy bẩn vị hôn thê, chàng treo đầu tên ác ôn lên cổng thành để an ủi vong hồn vị hôn thê của mình.
Mười bước, Mục Hựu Ân không nhìn thấy bức tường đen xì đó.
Ánh nắng Địa Trung Hải rải đầy trên quảng trường hình tròn màu trắng mang đến vẻ đẹp đẽ giống như niềm hy vọng, trên quảng trường bày bán đủ loại hương liệu sặc sỡ, đây là một khu chợ hương liệu, quy mô của khu chợ hơi nhỏ nhưng với Mục Hựu Ân mà nói như vậy đã đủ rồi.
Bước qua cánh cửa hình vòm chật hẹp, Mục Hựu Ân đặt chân lên những viên gạch màu trắng trên quảng trường, lựa chọn dừng chân ở trước một cửa hàng hương liệu, chủ tiệm hương liệu ở phía bên trái cô là một người đàn ông có vóc dáng vạm vỡ, thừa sức đối phó với gã đàn ông xa lạ ở phía sau cô.
Lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán đi Mục Hựu Ân quay đầu lại, đối mặt với gã đàn ông một mực bám theo cô và nói với cô rằng cô rất giống một người hắn quen.
Cách bắt chuyện của đàn ông khi đối mặt với cô gái vừa ý mình thì lời dạo đầu thường nói rằng cô rất giống một người bạn của tôi, lúc đó sẽ thu được hiệu quả không tồi.
"Thưa anh, tôi nghĩ anh vẫn nên dừng ở đây đi, nếu còn tiếp tục như vậy tôi sẽ báo cảnh sát." Mục Hựu Ân nói với người đàn ông, cùng lúc đó cô đưa tay ra phía sau, lấy điện thoại từ trong túi ra và bật nguồn, điện thoại của cô có hệ thống định vị, khi cô bật máy thì Saina có thể nhanh chóng tìm thấy cô.
"Triệu Hương Nông." Người đàn ông nhìn cô, miệng không ngừng lẩm bẩm cái tên không lâu trước đó cô nghe được từ miệng anh ta ở khu chợ đồ cổ.
Lại thế nữa Mục Hựu Ân đánh bạo, khẽ hắng giọng, nói "Thưa anh, có phải sau đó anh sẽ kể cho tôi một câu chuyện, cô gái tên Triệu Hương Nông giống tôi đó là người yêu của anh, hai người yêu nhau sâu đậm, nhưng có một ngày cô ấy rời khỏi anh." Cách bắt chuyện của đàn ông Sau khi đạt được hiệu quả không tồi, tốt nhất là người bạn trong miệng anh ta đã chết rồi, như vậy sẽ khơi gợi niềm thương cảm bẩm sinh của phái nữ.
Đôi mắt chăm chú nhìn cô của người đàn ông hiện lên vẻ ngẩn ngơ.
Mục Hựu Ân tiếp tục nói "Rời đi ở đây chính là chỉ không nhìn thấy nữa, cô ấy chết