Cạnh bồn tắm, con dao gọt hoa quả dính đầy máu rơi vãi. Rõ ràng, anh đã chuẩn bị cho cái chết này từ lâụ
"Đồ điên Tôi không cần anh bồi chết cùng tôi " Lục Miểu Miểu khóc nấc, nhào tới định đè lại vết thương đang chảy máu của anh. Nhưng cô quên mất, mình chỉ là một linh hồn, bàn tay trong suốt xuyên qua cơ thể anh.
Phong Ngôn khẽ giật mình, cảm giác như có làn gió mỏng manh lướt qua. Trong khoảnh khắc, anh nghe thấy tiếng cô.
Mất máu quá nhiều khiến ý thức anh mơ hồ, nhưng anh vẫn cố gắng mở mắt. Một nụ cười yếu ớt hiện lên trên đôi môi nhợt nhạt. "Là Tiểu Miêụ.. Là em sao?"
Giọng anh run rẩy, yếu đuối "Lạnh quá... Tiểu Miêu, ôm anh một cái... Anh lạnh lắm..."
Lục Miểu Miểu bật khóc, giọng run rẩy "Lạnh chết anh đi "
Phong Ngôn như không nghe thấy, ánh mắt anh dõi theo cô với vẻ quyến luyến. "Đừng ghét anh, Tiểu Miêụ.. Đừng ghét anh... Anh nhớ em lắm... Em vẫn là Tiểu Miêu của anh, đúng không?"
"Tiểu Miêụ.. Anh và em, cùng ngủ."
"Dưới bầu trời đêm, trên địa cầu này, dù sống hay chết, chúng ta sẽ mãi bên nhaụ"
Có lẽ với Phong Ngôn, dù chết đi, linh hồn của anh cũng chẳng thể nào yên nghỉ lâu dài. Trước khoảnh khắc ý thức tan biến, Lục Miểu Miểu đã nghĩ Nếu thật sự có kiếp saụ.. Liệu chúng ta có thể khác đi? Hay rồi cuối cùng cũng chỉ để cả hai mang đầy những vết thương chồng chất...
Hôm sau, cả vòng đại viện sôi sục. Ai cũng bàn tán về kẻ điên vì tình mà tự kết thúc đời mình.
“Miểu Miểu? Con bị sao vậy? Sao gọi mãi mà không trả lời? Có phải Lý Bí Thư bắt con về không?” Một giọng nói the thé, ra vẻ dịu dàng, vang lên bên tai Lục Miểu Miểụ
Đôi tai Lục Miểu Miểu khẽ giật. Ánh mắt đen láy dần lấy lại tiêu cự, ý thức như chiếc máy cũ kỹ đang chậm rãi khởi động. Là giọng của Trương Chi Dung? Cô hơi ngỡ ngàng.
Âm thanh bên tai lại tiếp tục, càng rõ hơn “Con đã nói với mẹ chưa? Là tự con quay về hay Lý Bí Thư đưa con về?” Khuôn mặt Trương Chi Dung hiện lên nét lo lắng, đôi tay không ngừng xoắn vào nhau trước ngực.
Không phải ảo giác? Thật sự là Trương Chi Dung? Lục Miểu Miểu bất giác thốt lên, cảm giác cơ thể như không chịu sự kiểm soát của chính mình “Là con tự về.”
Nghe câu này, Trương Chi Dung như thở phào nhẹ nhõm. May quá, không phải do cậu chủ Phong gia đuổi về. Nếu vậy, làm sao họ còn cơ hội kết nối với nhà họ Phong?
Đôi mắt tinh ranh của Trương Chi Dung nhanh chóng xoay chuyển. Bà cúi xuống nhìn Miểu Miểu, dịu giọng “Miểu Miểu, sao con lại tự chạy về thế này? Để mẹ đưa con quay lại được không? Không phải con nói rất thích anh Phong Ngôn sao?”
Lục Miểu Miểu nhìn chăm chăm vào khuôn mặt trẻ trung hơn nhiều của Trương Chi Dung trước mắt, bỗng sững sờ. Giờ phút này, bà ta vẫn đang diễn vai “người mẹ hiền” trong kịch bản cũ.
Còn cô? Thân hình nhỏ nhắn, dáng người bé tí tẹo… Lục Miểu Miểu cúi nhìn bản thân. Cô đã quay lại thời thơ ấu rồi sao?
Thấy Lục Miểu Miểu cứ đơ ra không nói gì, Trương Chi Dung bắt đầu hơi mất kiên nhẫn. Nhưng bà vẫn cố gắng giữ vẻ ngoài dịu dàng, cố nén sự không vui vào trong, vừa cười vừa nói “Miểu Miểu ngoan nhất đúng không? Sao lại rời đi mà không chào hỏi ai cả? Đi nào, để mẹ đưa con về.”