Chương 2
Gượng cười như cho qua chuyện trước cái nguýt dài của chị. Thôi thì mặc kệ, chị muốn làm gì thì làm. Tôi ngồi ngửa ra cái sopha dài, nơi mà cách đây mới có 6 tháng tôi vẫn còn ôm em nằm trên đó. Tiếng ồn ào từ cái màn hình tivi phát ra nhưng đến tai tôi thì chỉ còn những âm thanh ù đặc. Mở lên cho không gian đỡ buồn tẻ thôi chứ tôi chẳng biết trên đó đang chiếu những cái gì. Nhắm mắt ngửa ra sau một hồi thì tiếng bước chân nhẹ nhàng trên sàn gỗ vang lên, một bàn tay bé nhỏ ôm lấy cái gò má có mấy phần hốc hác của tôi. Giọng chị dịu dàng pha một chút gì đó xót xa vang lên bên cạnh.
Con bé mới đi có mấy ngày mà cậu đã suy sụp đến thế này sao.
Em vẫn ổn mà.
Thế này mà cậu gọi là ổn sao? Chị gắt lên khi nghe những lời chống chế đó từ từ tôi. Những ngày mất ngủ liên tiếp và thuốc lá đã biến khuôn mặt nhẵn nhụi mọc đầy râu lởm chởm, quầng đen xuất hiện quanh đôi mắt hơi lờ đờ vì thiếu ngủ. Nhếch mép một cái coi như đã nghe thấy, tôi gạt bàn tay của chị xuống. Quỳnh biết tôi đang rơi vào khoảng thời gian khủng hoảng nên cũng không quá khó chịu nữa. Chị kéo tay tôi đứng dậy, ra lệnh.
Đi tắm đi. Chị thích mùi của cậu nhưng không phải hôi như thế này đâụ
Thôi em lạnh lắm.
ĐI TẮM.
Quỳnh quát ầm lên khi thấy tôi vẫn nằm ngửa người ra trên ghế. Cái tính tôi trước giờ ưa nhẹ chứ không có nặng, càng gắt với tôi thì tôi càng thích làm ngược lại, lúc bình thường đã vậy rồi chứ đừng nói bây giờ. Tiếng thở dài thườn thượt của chị vang lên bên cạnh, chắc chị cũng đã hiểu cái sự khó chịu của tôi rồi. Điều tôi thích nhất ở chị là sự tinh tế của một người đàn bà từng trải thực sự. Biết không thể cứng được với tôi nữa, giọng chị chuyển sang sự nhẹ nhàng như dỗ dành một đứa con nít đang dỗi.
Thôi ngoan nào. Đi tắm đi. Con bé biết cậu thế này sẽ lo lắm đấy.
Được rồi chị nói nhiều quá.
Em là điều duy nhất có thể chiếm được chút sự chú ý còn sót lại của tôi, dù sao thì chị cũng đã nói nhiều quá rồi, thôi thì chiều ý chị cho đỡ ồn ào. Tôi nhấc mông lảo đảo đi vào phòng tắm để lại sau lưng ánh mắt lo lắng của Quỳnh. Nước ấm xả xuống thẳng xuống đầu từ cái vòi hoa sen khiến tâm trí tỉnh táo được đôi chút. Tôi bị nhiễm cái thói quen đi tắm rất lâu từ Linh, lần nào đi tắm cũng phải ngâm mình trong bồn cả nửa tiếng đồng hồ. Đặt tay lên thành bồn tắm, đang rít từng hơi thuốc dài thì bỗng thấy tiếng bước chân của chị vang lên kèm giọng nói như đang thăm dò.
Tắm xong chưa H? Gần tiếng đồng hồ rồi đấy.
Do việc ở một mình nên tôi chưa bao giờ có khái niệm đóng cửa khi tắm rửa hay mang quần áo vào trước. Chưa kịp trả lời thì đã thấy chị xuất hiện ở cửa phòng tắm, hai ánh mắt xấu hổ chạm vào nhaụ Khuôn mặt chị đỏ bừng vì thấy cơ thể trần truồng của tôi đang nằm dài trong bồn tắm, dù đã có lần ngủ với nhau nhưng rơi vào tình cảnh này thì ai cũng thế thôi. Sau vài giây đầu thì cuối cùng sự bình tĩnh và thờ ơ trên khuôn mặt của tôi đã quay trở lại. Nhìn chị đang luống cuống đứng ở ngoài cửa bằng vẻ mặt bình thản, tôi nói bằng cái giọng không có chút cảm xúc xấu hổ nào cả.