Chương 8
Quỳnh đẩy tôi ra vùng dậy chạy vào phòng tắm, Cặp mông tròn rung lên theo từng bước đi khiến cổ họng tôi khô khốc. Ngày nào cũng thế này thì tôi không chắc mình có thể kiềm chế được. Dù sao thì háo sắc cũng là bản tính của đàn ông, nếu nói không thích thì chắc chắn là các bạn chửi tôi nói xạo. Nhưng thật sự vẫn còn một chút gì đó lí trí cố giữ vững sự tỉnh táo của tôi cho đến tận lúc này. Thôi làm điếu thuốc cho tỉnh táo vậy. Đang nhả từng đợt khói nghi ngút thì bỗng nhiên chị thò đầu ra khỏi cánh cửa phòng tắm, môi trên hơi cắn vào môi dưới như khó xử.
Chết rồi. Quần áo chị nãy giặt chưa khô.
Mặc tạm đồ của Linh ấy.
Không vừa. trưa người ta thử rồi mới phải mặc cái này chứ.
Thì về nhà chị lấy vậy.
Cậu hâm à. Mặc thế này để mai chị được lên báo chắc.
Tôi cười cười trước vẻ mặt xấu hổ pha chút giận dữ của chị. Chắc bả nghĩ tôi kêu đi xe máy chắc.
Ai bắt chị đi xe máy đâụ Đi ô tô cho kín.
Nhưng mà gọi taxi cũng ngại lắm.
Đôi môi chị chu ra ỉu xìu trả lời tôi. Không ngờ vẻ ngại ngùng của chị lại dễ thương một cách lạ kì đến vậy. Hơi nhướng mày nhìn chị khó hiểu, tôi có một cái tính sở hữu rất lớn, để chị đi taxi với cái bộ dạng này thà tôi đâm đầu xuống đất chết còn hơn Rút điện thoại ra bấm số thằng anh trời đánh của tôi. Sau vài hồi chuông thì cái giọng ồm ồm của lão đã vang lên ở phía bên kia.
Alo tao nghe đây thằng quỷ.
Anh à? Tối đại ca có đi sinh nhật cha nội Bình không
Có. Sao mày.
À có gì đâu anh. Bảo thằng cu nào đánh một con xe sang cho em mượn cái. Trời mưa lắt rắt ngại đi xe máy quá.
Thế để tí tao qua đón mày đi luôn. 2 xe chi cho mệt.
Thôi em có tí việc cần đi trước. Anh bảo chúng nó mang nhanh sang cho em nhớ.
Ậm ừ một hồi thì lão cũng cúp máy. Lão anh tôi có mấy con ô tô cũng ổn lắm, trước thỉnh thoảng trời mưa trời gió đi chơi với em tôi cũng hay lấy đi. Nhưng nói chung là vẫn trung thành với con wave trắng hơn, vừa nhẹ vừa bé luồn lách cho dễ. Với cả tính tôi xuề xòa nên cũng chưa bao giờ thấy việc đi ô tô hay xe máy quan trọng. Quỳnh hơi ngạc nhiên nhìn tôi nhưng cũng không nói gì, trước chị cũng biết nhà tôi có điều kiện nhưng cũng chưa bao giờ tìm hiểu sâu quá. Tranh thủ trong lúc đợi xe, tôi thay một bộ đồ đơn giản với quần âu và áo sơ mi. Chả hiểu sao đi bar thôi nhưng lúc nào tôi cũng thích đóng bộ lịch sự kiểu này chứ không giống mấy thằng nhóc loai choai với áo phông sặc sỡ. Khoảng mười phút sau thì thấy có tiếng còi ô tô ở trước cửa, tiếng chuông điện thoại của tôi vang lên kèm theo số lạ trên màn hình.
Dạ anh H ạ. Anh P bảo em mang xe đến cho anh rồi đây.
Ờ đợi tí tao xuống.
Con Lexus láng cóng đã yên vị ở trước cửa trong ánh mắt trầm trồ của chị. Đút bao Marlboro còn mới nguyên vào túi áo thằng đệ của lão P, tôi vỗ vai nó hỏi.
Có cần tiền đi taxi về không cụ
Thôi anh ơi. Có thằng đón em ở ngay đầu đường kia rồi.
Ừ thế anh cảm ơn chú nhé.