⬅ Trước Tiếp ➡

hiện lên tên một người.
Kinh Hạ nhìn thấy là số của bà Ôn.
Tay cầm ly sâm panh bỗng dừng lại, sắc mặt Ôn Vãn Vãn sững lại một lúc, cuối cùng vẫn cầm điện thoại bước đi.
Tranh thủ lúc này, Kinh Hạ lần nữa lấy chiếc bật lửa giấu trong tủ rồi đi ra sân thượng.
Mấy ngày nay, cô vẫn luôn đợi tin tức từ Mylan, tinh thần vẫn luôn bồn chồn không yên.
Thẻ sim lắp xong, sau vài giây, quả nhiên hộp thư liền xuất hiện một chấm màu đỏ.
Kinh Hạ nhấp vào, phát hiện tin nhắn cuối cùng của Mylan gửi là thông tin về Nanno.
Hoắc Sở Trầm không biết lúc nào sẽ lại đến thăm dò.
Có thể tranh thủ lúc nào hay lúc đấy, Kinh Hạ nhìn về phía sau, xác định không có người mới dám mở văn kiện ra xem, lướt xem nhanh như gió.
Lúc này, tiếng bước chân từ cầu thang truyền đến, chắc là Ôn Vãn Vãn đã nghe điện thoại xong.
Kinh Hạ nhanh chóng tháo sim ra rồi lắp vào nắp của chiếc bật lửa.
“Xoạt ” Lửa bật lên, cô châm một điếu thuốc.
Ôn Vãn Vãn không nói gì, đứng nhìn cô một lúc, tầm mắt nhìn vào điện thoại đang tắt và điếu thuốc cô vừa châm, có chút bỡn cợt khó đoán.
“Chuyện gì?” Kinh Hạ quay người nhìn cô ta, giọng điệu bình tĩnh.
Người đối diện bĩu môi, đưa điện thoại cho Kinh Hạ rồi nói “Ngày mai ở trang viên của Hoắc Sở Trầm có tiệc rượu, cô phải cùng tôi đến tham dự.” “Ừm.” Kinh Hạ gật đầu, lại nghe thấy tiếng Ôn Vãn Vãn than thở “Không biết lên cơn điên gì, sau bữa tiệc còn có buổi săn bắn.” Cô ta dừng lại, nhắc nhở Kinh Hạ “Nhớ bảo Vito mang hai bộ trang thiết bị đi săn đến.” ……….
Sáng sớm hôm sau, Kinh Hạ cùng Ôn Vãn Vãn ngồi trên máy bay tư nhân đến New Jersey.
Bầu trời trong xanh trở lại sau cơn mưa, một dải cầu vồng xuất hiện, sặc sỡ bắt mắt cả một khoảng trời.
Máy bay đậu xuống một trang viên rộng lớn bên bờ biển, một tòa nhà theo kiểu Victoria cổ kính trong thời kỳ thuộc địa, lưng tựa núi, mặt hướng biển và một sân bay chuyên dụng cho trực thăng.
Người ta nói, hai ngọn núi phía sau đều là sản nghiệp của Hoắc Sở Trầm.
Ở hướng mặt trời mọc là trang trại rượu nho, phía sau là nơi săn bắn và giải trí.
Tiệc rượu được tổ chức bên trong trang viên.
Hôm nay, Ôn Vãn Vãn mặc một chiếc váy đuôi cá bó sát.
Thiết kế hở lưng chữ V sâu, màu đỏ tươi rực rỡ, phối với mái tóc xoăn bồng bềnh, tô son môi đỏ, trang điểm theo kiểu cổ điển.
Quả nhiên là nhân vật hàng đầu trong số những người nổi tiếng ở Singapore.
Vito đã đợi sẵn ở bên dưới, khi nhìn thấy Kinh Hạ phía sau Ôn Vãn Vãn liền cau mày, vẻ mặt không được thân thiện cho lắm.
Xét theo việc phải đi theo hộ tống vào các dịp lễ, đôi khi các vệ sĩ cũng phải chỉnh sửa ngoại hình để phù hợp với yêu cầu của bữa tiệc.
Kinh Hạ buộc phải đưa Ôn Vãn Vãn vào trong, nên cũng có trang điểm nhẹ nhàng.
Đôi mắt mèo nổi bật, toát ra vẻ khí khái anh hùng, sự quyến rũ mang tính sát thương cao.
Cùng với Ôn Vãn Vãn, một nhu một cương, một sáng một tối.
Chắc chắn là hai khung cảnh bắt mắt nhất trong trang viên này.
Cả hai đi theo Vito vào trang viên, loáng thoáng có tiếng nhạc từ trong thính phòng Baroque kiểu Pháp theo cửa sổ sát đất truyền ra, bữa tiệc đã bắt đầụ Bước qua một hành lang dài, hai cánh cửa phòng khách được đẩy ra


⬅ Trước Tiếp ➡