Chương 14
châu Á mặc bộ vest xám đen.
Cô chưa từng nhìn thấy người này, nhưng qua ánh mắt dịu dàng của Ôn đại tiểu thư, dường như Kinh Hạ hiểu ra được điều gì đó.
Có lẽ, hắn ta chính là tên mặt trắng đã lén lút qua lại với Ôn tiểu thư là Downey.
Kinh Hạ giật mình, sau đó vô thức nhìn sang Ôn Dịch Hành.
Nhưng vẻ mặt anh ta có vẻ bình tĩnh, dường như vẫn chưa biết chuyện gì.
Cuối cùng Kinh Hạ cũng thở phào nhẹ nhõm.
Trong một dịp lễ quan trọng như hôm nay, nếu hai ba con họ xảy ra chuyện, chỉ mỗi nghĩ đến thôi cô cũng không nghĩ được mình phải xử lý như thế nào.
Cũng may là chưa tham gia được bao lâu, Downey cũng chỉ mới làm quen với người của Navoi, sau đó nhanh chóng rời khỏi hiện trường.
Hai nhân vật chính lên tiếng phát biểu, rồi lại lần lượt trả lời các câu hỏi của giới truyền thông.
Khách mời lần lượt giải tán, việc chính kết thúc, còn lại là việc riêng của hai bên gia đình.
Kinh Hạ cùng Ôn Vãn Vãn đi thay bộ trang phục đi săn, sau đó ở cửa sông cách trang viên một kilomet đợi Ôn Dịch Hành và Hoắc Sở Trầm.
Sông chảy ra biển, ngược dòng là vào trong núi, xuôi theo dòng sông là có thể đi ra, không dễ bị lạc.
Vài người với trang thiết bị cùng với vệ sĩ bắt đầu tiến vào rừng sâụ Dọc theo đường đi, Hoắc Sở Trầm yên lặng ít nói.
Mà bầu không khí giữa Ôn Vãn Vãn và Ôn Dịch Hành cũng rất kỳ quái.
Đoàn người cứ như thế yên lặng mà đi được một đoạn.
Đột nhiên, ở cửa sông xuất hiện một đám lông đỏ sẫm đó là một con nai.
Có lẽ vì chưa từng trải qua nguy hiểm, nên nai nhỏ tò mò nhìn về nhóm người trước mặt.
Nghe thấy tiếng bước chân cũng chỉ đứng nghiêng, ngơ ngác nhìn.
Hoắc Sở Trầm nâng súng lên.
“Pằng ” Đạn vang lên dội cả thung lũng.
Chim chóc hai bên bay tán loạn, hươu đang uống nước cũng chạy mất.
Ôn Dịch Hành nhìn Ôn Vãn Vãn bên cạnh tức giận nói “Mày đang làm gì vậy?” Ôn Vãn Vãn chớp chớp đôi mắt nai tơ, vô tội nói “Tôi đang đi săn.” Ôn Dịch Hành tức đến không phun ra máu được, liếc nhìn Hoắc Sở Trầm đã rút súng “Bắn không giỏi thì ham vui làm cái gì?
Không thấy ngài Hoắc đã giơ súng rồi sao?” “Thấy rồi ” Ôn Vãn Vãn trả lời "Nếu đã là cùng nhau đi săn lẽ nào còn phải xếp theo thứ tự trước sau nữa sao?” Ôn Dịch Hành nghiến răng, sắc mặt trầm xuống.
Kinh Hạ đã quen với cuộc cãi vã của hai ba con, thấy Hoắc Sở Trầm không có ý định xen vào, liền đi qua kéo kéo vạt áo của Ôn Vãn Vãn.
Ôn Vãn Vãn liếc mắt nhìn cô, nói “Tôi cứ tưởng có người nuôi chó canh chừng tôi đã đành, không ngờ đến cả mình cũng phải học làm chó cho người khác.” “Bốp ” Một âm thanh kinh ngạc vang lên.
Ôn Dịch Hành không nói lời nào, trước mặt mọi người vung tay tát Ôn Vãn Vãn.
Chú thích Nút bần 1 Nút đóng chai rượu vang.
Thanh sắc khuyển mã 2 ý chỉ cuộc sống xa hoa, chỉ biết ăn uống hát hò, cưỡi ngựa săn bắn, sắm sửa nhà cửa, không biết làm gì.
Ôn Dịch Hành không nói hai lời giơ tay lên, ở trước mặt mọi người, tát Ôn Vãn Vãn một cái.
Sức lực mạnh làm cho Ôn Vãn Vãn cả người lảo đảo, trực tiếp ngã vào chỗ nước cạn bên cạnh.
Tất cả mọi người đều sững sờ, Ôn Dịch Hành vẫn chưa hết giận, giơ chân muốn đá về phía