Chương 16
thương để tách ra khỏi cô.
“Ôn Dịch Hành cho cô bao nhiêu, tôi cho cô gấp đôi, cô giúp tôi giết hắn.” Cô nhớ tới câu nói nửa đùa nửa thật lúc ở chung cư, trên lưng toát ra mồ hôi lạnh.
Không thấy người ở nơi này, mà trong tay cô ta còn cầm súng Không có thời gian chậm trễ, cô cởi bỏ trang bị thừa của mình, mang theo la bàn và súng, rồi chạy theo dấu chân.
Cho đến khi đám cỏ biến mất, những bụi cây cao xuất hiện, những dấu chân mà Ôn Vãn Vãn để lại cũng không còn nữa.
Phía sau có tiếng bước chân sột soạt, Kinh Hạ thuận thế hạ thấp người, trốn vào bụi cây.
Chỉ thấy mấy người đàn ông mang theo súng giống như đang tìm cái gì, mang theo tai nghe, sau khi liên lạc xong thì phân tán ra.
Kinh Hạ nhíu mày, nỗi sợ trong lòng càng thêm rõ ràng.
Bên kia, Hoắc Sở Trầm đứng ở khu vực cao ở chỗ săn bắn, cúi người đặt khẩu R11 lên ngắm.
“Tìm được rồi sao?” Anh hỏi, bao tay màu đen ấn xuống tai nghe, đặt nút bịt tai lên tai kia.
Một lát sau, dường như nghe được đáp án khẳng định, Hoắc Sở Trầm giơ cánh tay lên, sườn mặt áp vào nòng súng, bắt đầu chờ đợi.
“Ôn Vãn Vãn ” Khoảnh khắc nhìn thấy cô ta, Kinh Hạ sắp tức giận muốn bùng nổ.
Quả nhiên như dự đoán của cô, sau khi Ôn Vãn Vãn tách ra khỏi cô, đã cầm súng đi theo sau Ôn Dịch Hành.
Bóng người phía trước sửng sốt, lập tức biến thành thỏ rừng, tìm cách chạy trốn.
Tầng tầng lớp lớp rừng rậm nhanh chóng ngăn cản thân hình cô ta, Kinh Hạ nghiến răng đuổi sát theo.
Cô chạy nhanh hơn Ôn Vãn Vãn, hai ba bước chạy tới sau cô ta, nhào tới trước một cái, đè chặt cô ta xuống đất.
“A Cô buông tôi ra ” Ôn đại tiểu thư nổi điên cào loạn.
‘Bùm ” Gần như cùng lúc cô đẩy ngã Ôn Vãn Vãn xuống thì phía sau vang lên một tiếng động.
Âm lượng cũng không lớn, giống như có ai đó che chắn nã một phát súng.
Ôn Vãn Vãn dưới thân bất động, hai người đều sửng sốt, quay đầu thấy ở cây sồi cách đó không xa, vỏ cây nổ tung thành tia lửa.
Có người bắn lén sau lưng?
Hơn nữa chủ nhân của khẩu súng kia dường như để tránh bị lộ mà còn trang bị thêm ống giảm thanh.
Không chờ Kinh Hạ suy nghĩ rõ ràng, thì xung quanh đã có nhiều tiếng nói hướng về phía bọn họ.
Thỉnh thoảng nói chuyện với nhau, có vẻ như đang xác định hướng của mục tiêu, lúc nói chuyện còn mang theo khẩu âm đặc trưng của Italy.
Là người của Mafia.
Nhưng nơi này không phải là địa bàn của Hoắc Sở Trầm sao?
Toàn bộ New York, chẳng lẽ còn có gia tộc Mafia nào dám đến địa bàn của Hoắc Sở Trầm đánh giết, làm loạn?
Kinh Hạ càng nghĩ càng cảm thấy kỳ quái, cũng không quan tâm nhiều, một tay nhấc lên Ôn Vãn Vãn, nhỏ giọng nói "Đi theo tôi.” Sau đó mang thân hình thấp bé của cô ta đi đến dựa vào một tảng đá lớn.
“Răng rắc ” Vang lên âm thanh giòn giã của cành cây gãy.
Kinh Hạ quay đầu nhìn Ôn Vãn Vãn vẫn còn đang ngẩn người, dường như cô ta phản ứng kịp được gì, dưới chân xê dịch, lộ ra cành cây bị gãy làm đôi.
“…” Kinh Hạ không còn gì để nói.
Chưa kịp oán giận thì đã có người đuổi theo.
Người đàn ông mặc quần ngắn, dáng người cao lớn, Kinh Hạ không quen biết hắn ta.
Trong nháy mắt, bằng tốc độ ánh sáng, người đàn ông rút