Chương 18
điện nhàn nhạt, xoạt xoạt, giống như con sâu nhỏ gặm nhấm bên tai.
Vito lo lắng nới lỏng cổ áo, bất giác thở chậm lại.
Không khí ngừng lại, dường như có thể nghe được âm thanh nặng nề.
Vito biết, việc này đại diện cho sự kiên nhẫn của Hoắc Sở Trầm đã dùng hết.
“Nhưng mà xin ông chủ yên tâm,” Vito ho khan hai tiếng "Nơi này đều là người của chúng ta, bọn họ không thể nào trốn…” Cậu ta máy móc báo cáo, nhịn không được quay đầu lại, trộm nhìn về phía Hoắc Sở Trầm.
Không nhìn còn đỡ, vừa nhìn thì ảo tưởng tìm Kinh Hạ để bù đắp lỗi lầm lập tức tan biến.
Ánh mắt Vito đột nhiên đông cứng lại, dừng ở nơi phía sau Hoắc Sở Trầm, nửa lời nói mắc kẹt trong cổ họng.
Hoắc Sở Trầm đương nhiên cũng chú ý tới điểm khác lạ, nhưng lúc quay đầu lại thì đã chậm.
Bước chân của người phụ nữ nhẹ như mèo, hoàn toàn bị che khuất bởi tiếng mưa ồn ào xung quanh.
Anh mang theo nút bịt tai và tai nghe bluetooth, lực chú ý đều ở phía Vito, hoàn toàn không nhận ra có một bóng người đang lặng lẽ tiến đến.
Trước mắt như hiện lên cảnh tượng hai người gặp nhau lần đầu tiên đêm hôm đó, ánh trăng lạnh lẽo cũng đôi mắt lãnh đạm bất khuất, lạnh lùng nhìn anh, không né không tránh.
Giống như hoa đào rừng chợt nở trong sương mù, e ấp xinh đẹp.
Tay cầm khẩu R11 siết chặt, găng tay cọ vào nòng súng phát ra tiếng sột soạt.
Không hiểu sao cho dù không quay đầu lại thì lúc này Hoắc Sở Trầm đã lập tức biết ngay chủ nhân của nòng súng lạnh băng kia là ai.
Mười năm, từ Mát xcơ – va đến New York.
Mấy năm nay, cô là người duy nhất có thể đi đến nơi này, cầm súng ngắm vào đầu anh.
Bỗng nhiên có tiếng cười nặng nề truyền đến, Hoắc Sở Trầm buông súng trong tay xuống, bình tĩnh gọi một tiếng “Kinh tiểu thư.” “Xoành xoạch ” Đáp lại anh chính là âm thanh nhẹ của khẩu súng được lên đạn.
Hoắc Sở Trầm quay người lại, ánh mắt của hai người xuyên qua màn mưa bão, giao nhau trong khói thuốc súng.
Chẳng trách Vito phí bao nhiêu tinh thần và sức lực cũng không tìm được người.
Hóa ra đối phương dùng chiêu kim thiền thoát xác 1 với anh.
Đôi mắt lạnh lùng di chuyển, từ đôi chân lấm lem bùn đất kia đến mái tóc dài hơi xoăn đang buông xõa kia, Hoắc Sở Trầm nhíu mày, kinh ngạc khi cô có thể mặc một bộ quần áo đi săn ra một hương vị quyến rũ như thế.
Lúc này, Vito dẫn theo người xông lên.
Tay súng đông nghìn nghịt tiến đến và bình tĩnh bao vây hai người đang đứng song song.
Âm thanh lạnh lùng của những khẩu súng được lên đạn, kèm theo tiếng bước chân vội vã hết đợt này đến đợt khác, tràn ngập cả khu vực nhỏ bên này, bầu không khí lập tức trở nên căng thẳng.
Mọi người đều nín thở.
Hoắc Sở Trầm bỏ súng trong tay xuống, thuận tay tháo nút bịt tai.
Anh đứng yên, thẳng lưng khi nghiêng người, sự lạnh lẽo trong mắt anh không bị ảnh hưởng một chút nào bởi sự đột nhập bất ngờ của Kinh Hạ.
“Cô sẽ không cho rằng mình có thể sống sót rời khỏi đây nếu dùng tôi làm con tin chứ?” Khi nói anh cúi đầu nhìn xuống, thậm chí giọng điệu có chút thản nhiên.
Tất nhiên Kinh Hạ sẽ không ngây thơ như vậy.
Chưa kể tất cả người của Hoắc Sở Trầm đều ở đây, cho dù cô có thể may mắn thoát khỏi ngày hôm nay, thì với thế lực của Navoi