⬅ Trước Tiếp ➡

tất cả các tội ác bạo lực tình dục xảy ra với phụ nữ ở New York thì có hơn một chục vụ liên quan đến gia tộc Nanno.
Hơn nữa, hầu hết mọi nạn nhân đều là người châu Á.” “Được rồi.” Một giọng nam trầm thấp vang lên, lạnh lùng và chậm rãi “Cho dù là suy đoán của cô đúng nhưng cô muốn động vào ông ta như thế nào?” “Theo tôi được biết, Murphy chưa bao giờ chạm vào cùng một nạn nhân hai lần.
Đánh giá về tần suất xảy ra các vụ việc, tôi đoán ông ta có thể mắc chứng nghiện sưu tầm phụ nữ châu Á.” Nhìn thấy phản ứng của Hoắc Sở Trầm, Kinh Hạ giải thích “Những người như vậy thường ghi lại quá trình phạm tội của mình để thỏa mãn sở thích sưu tầm.
Cho nên chỉ cần có thể đến tiếp cận ông ta, là có thể tìm được chứng cứ.” “Cô định đi tìm những chứng cứ đó sao?” Hoắc Sở Trầm hỏi.
Kinh Hạ gật đầụ Người đàn ông trước mặt nhìn cô, lần này trong mắt mang theo chút thăm dò “Vậy thì tại sao lại là cô?” “Bởi vì chỉ có thể là tôi.” Kinh Hạ nói “Tôi là người châu Á, tôi có kỹ năng, tôi thông minh và can đảm, còn có điểm cuối cùng cũng là điểm quan trọng nhất...” Cô dừng lại rồi tiếp tục nói “Mạng sống của ngài nằm trong tay tôi.
Chấp nhận sự đầu hàng của tôi là đôi bên cùng có lợi.” Lời vừa nói ra, Kinh Hạ bèn tinh ý nhận ra Hoắc Sở Trầm có gì đó không đúng.
Đôi con ngươi đen kia như tràn ngập bão táp, nặng nề đè xuống, không hiểu sao Kinh Hạ cảm thấy dường như cô đã chạm phải vảy ngược của Hoắc Sở Trầm.
Nhưng cô chưa kịp tìm hiểu lý do tại sao thì trong chớp mắt Hoắc Sở Trầm đã xoay người, đồng thời trên cổ tay cô xuất hiện một cơn đau nhói.
“Pằng ” Viên đạn bắn ra khỏi nòng súng nhưng không may bắn trượt, thân cây bên cạnh bị đâm thủng, lá rụng xuống.
Khoảnh khắc tiếp theo, một lực mạnh mẽ đột nhiên ép đến.
Kinh Hạ cảm thấy giữa hai cổ tay bị thắt chặt, tiếp theo là “thịch” một tiếng.
Tay của cô đã bị Hoắc Sở Trầm mạnh mẽ ép vào một bên tường đá.
Súng trong tay rơi xuống, phía sau đụng phải vật cứng, đau đớn kèm theo mồ hôi lạnh toàn thân.
Bàn tay của người đàn ông đặt trên cổ họng cô, chiếc găng tay lạnh lẽo mở to miệng, cắn chặt vào cổ cô như một con rắn độc.
Thân thể cứng ngắc dán ở trước mặt, Hoắc Sở Trầm trầm mặc nhìn cô.
“Cô nói sai rồi, Kinh tiểu thư.” Giọng nói trầm ấm vang lên bên tai, Hoắc Sở Trầm thấp giọng nói thêm “Tính mạng của tôi không bao giờ nằm trong tay người khác, cũng không chấp nhận bất kỳ sự hợp tác nào dùng thủ đoạn cưỡng bức.
Hô hấp bị đè nén, cảm giác ngột ngạt lan tỏa.
Lúc sắp chết đầu óc trống rỗng, tiếng súng lại vang lên bên tai, xúc cảm Marta ngã vào trong lồng ngực của cô rất chân thực và rõ ràng.
Nhưng cô vẫn phải cố gắng bình tĩnh, đối mặt với một đối thủ như vậy, chỉ cần một chút sơ suất nhẹ nhất cũng sẽ giết chết cô.
Không ngờ, bàn tay trên cổ khẽ run lên, giống như ảo giác.
Kinh Hạ yên lặng ngẩng đầu lên, liền thấy cơn bão táp trong mắt người đàn ông kia đã dịu đi một chút không rõ nguyên nhân, sau khi lạnh lẽo tản đi, thậm chí lộ ra chút hốt hoảng.
Đó là một loại hoang mang tựa như đã từng quen biết dường như từ trong mắt cô, Hoắc Sở Trầm đã nhìn


⬅ Trước Tiếp ➡