Chương 9
phải cái tủ thấp bên cạnh ghế sô pha, làm một cái hộp đựng đồ bên trên đổ xuống.
Đồ vật bên trong rơi đầy trên mặt đất.
Hai lọ đựng thuốc bên trong túi giấy lăn ra ngoài, Kinh Hạ nhận ra đây là "thuốc ngủ" mà tối hôm nay Ôn Vãn Vãn nhờ cô đi lấy hộ.
Clomiphene một loại thuốc kích thích rụng trứng.
Hai người đồng thời sửng sốt, Ôn Vãn Vãn muốn nhào tới để cướp lấy đồ vật trên mặt đất, nhưng chưa kịp đụng tới đã bị Kinh Hạ ấn lại trên mặt đất.
"Đây là cái gì?" Cô hỏi, giọng điệu lạnh lẽo đến đáng sợ.
Nhìn thấy chuyện này đã không thể giấu được nữa, Ôn Vãn Vãn dứt khoát bất chấp tất cả, nằm trên mặt đất cười lạnh nói "Không phải bên trên đã viết rồi sao?
Cô không biết chữ à?" "Tôi đang hỏi, ngài lấy mấy thứ này để làm gì?" Ôn Vãn Vãn càng cười vui vẻ hơn "Cô đoán thử xem?
Dù sao cũng không phải là để dưỡng da làm đẹp đúng không?" Kinh Hạ nghẹn lời, cô thật sự muốn bóp chết người phụ nữ này ngay lập tức.
Về sự tích phản nghịch của Ôn Vãn Vãn, ngay ngày đầu tiên làm bảo vệ của cô ta, Kinh Hạ đã được người khác tỉ mỉ kể lại cho.
Cũng không biết là thật sự gặp được chân ái, hay chỉ là muốn làm cho Ôn Dịch Hành cảm thấy khó chịu, Ôn Vãn Vãn vừa đến New York mấy ngày đã nhanh chóng cặp kè với một trợ thủ đắc lực nhất của anh ta.
Người đàn ông kia đã đi theo Ôn Dịch Hành rất nhiều năm, hiện giờ là trưởng bộ phận tài chính thị trường ở một công ty chi nhánh của tập đoàn Wings tại New York, theo lý mà nói thì không nên hồ đồ mờ mắt mà làm chuyện khác người với Ôn Vãn Vãn như vậy.
Đáng tiếc, mùi hương ôn nhu là mồ chôn anh hùng, đàn ông không thể quản được đũng quần của mình chỗ nào cũng có.
Hiện tại chuyện hợp tác giữa hai nhà đã bàn bạc xong, chỉ cần mọi việc không đi quá xa thì trước lợi ích khổng lồ, mấy tai tiếng yêu đương gì đó cũng không đáng nhắc tới.
Cho nên Ôn Vãn Vãn đang định âm mưu làm chuyện gì, đại khái Kinh Hạ cũng đã đoán được bảy tám phần.
"Ngài muốn trả thù ngài Ôn cũng không thể lấy thân thể của mình ra đùa giỡn như thế." "À, vậy sao?
Nếu tôi không thể." Ôn Vãn Vãn hỏi "Vậy dựa vào cái gì mà bọn họ có thể làm thế chứ?" Kinh Hạ im lặng, cuối cùng nhặt lọ thuốc trên mặt đất, không nói một lời mà đứng dậy rời đi.
Không biết mưa đã tạnh từ lúc nào, ở trên sân thượng của chung cư, hơi nước dày đặc trong không khí vẫn làm cho khung cảnh trước mắt mơ hồ không rõ.
Một tia sáng màu đỏ cam yếu ớt "Tách" một tiếng cắt ngang qua màn đêm mông lung.
Có một ánh lửa cùng với làn khói trắng bay lên, cô nhìn thấy sắc trời nhợt nhạt trong thành phố này.
Đoàn tàu khởi động, ánh đèn đường màu vàng cam, trắng bạc, trên đường lớn xe cộ nối đuôi nhau đi lại như nước, đèn trên đuôi xe giống như là những viên trân châu trôi nổi giữa dòng.
Vô số ánh đèn khảm vào màn đêm đen vô tận, làm cho người ta cảm thấy như bị lạc.
Tình huống hiện tại còn khó khăn hơn so với dự đoán của Kinh Hạ rất nhiềụ Thật ra từ hai năm trước, lúc cô đồng ý với Mylan sẽ tiếp nhận nhiệm vụ này của FBI, đã từng nghĩ tới con đường này sẽ khó đi đến cỡ nào.
Cho nên chuyện từ bỏ căn bản