Mỗi lần Thành Hân Nhiên về nhà đều muốn mù mắt trước những hành động thân mật của hai người họ. Nếu như không phải vẫn nghèo như ngày đầu, cô còn lâu mới bị kẹt giữa đôi tình nhân như vật hiến tế.
Diệp Đường mặc váy ngủ tơ tằm có thắt lưng, xỏ qua hai cánh tay xăm kín, trông cực kỳ ngầu.
Cô ấy hỏi Thành Hân Nhiên: "Phim của cậu thế nào rồi? Có kiếm được tiền không?"
Năm ngoái, Thành Hân Nhiên vừa mới quay xong bộ phim đầu tay của cô có tên "Trong ngày xuân", chỉ tiếc không gặp may mắn, hậu kỳ còn thiếu chút tiền.
Tiền tiền tiền, cái gì cũng tiền, không có tiền không quay phim được.
Nhắc tới việc này, Thành Hân Nhiên lại sầu: "Vẫn chưa kiếm được."
Diệp Đường hỏi: "Ethen không giúp cậu kiếm sao?"
Ethen là đối tác trên danh nghĩa của Thành Hân Nhiên, nhưng thực tế lại là kẻ bóc lột. Thành Hân Nhiên không muốn nhắc đến anh ta lúc này, thuận miệng nói: "Để tớ tự gom tiền trước đã."
Phải càng nhanh càng tốt, để kịp nộp cho Liên hoan phim Bình Dao vào cuối năm.
Diệp Đường gật đầu: "Được rồi, nếu tớ nhận thêm được hoạt động hội trường làm trong một, hai ngày sẽ kéo cậu làm cùng."
"Cám ơn nhé." Cô chân thành nói.
Đa số những người học ở học viện Điện Ảnh Bắc Kinh không giàu thì sang, ít nhất cũng là tầng lớp trung lưu trở lên, Thành Hân Nhiên học ở đây có thể xem là trường hợp đặc biệt.
Không có ba mẹ và gia đình hậu thuẫn, tất cả đều do một mình cô chống chọi. Suốt một thời gian dài, cô luôn cần cù cố gắng, dáng vẻ nhỏ bé như hạt bụi, lại thiếu cảm giác thả lỏng của người học nghệ thuật.
Cảm giác thả lỏng được vun đắp từ tiền bạc, không có tiền thì chỉ còn cảm giác gấp gáp.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Ví dụ như bây giờ, vất vả mệt mỏi quay phim xong lại không có tiền làm hậu kỳ, gặp phải nhà sản xuất siêu soi mói không chịu đầu tư thêm. Cô chỉ có thể nhận việc lặt vặt, quay quảng cáo, làm đạo diễn tổ B, dạy bổ túc cho học sinh chuẩn bị thi vào trường nghệ thuật.
Thậm chí, không thể không bán rẻ bản thân, giả làm bạn gái của bồ nhí diễn viên nam.
Thật rối rắm, haiz.
Thành Hân Nhiên bận đến nỗi chưa ăn cơm tối, cô vào bếp lấy phần vịt kho gừng Diệp Đường lấy mang về từ nhà hàng hôm qua đem đi hâm lại, để cho hai người kia một phần, rồi bưng phần còn lại về phòng mình giải quyết.
Ngồi trước bàn làm việc, cô lướt lên xuống danh bạ trong WeChat. Ngoại trừ Ethen, không có ai còn liên quan đến thời trung học của cô.
Thực ra từ khi nghỉ học vào năm lớp 11, cô đã đổi số điện thoại, không còn liên lạc với các bạn học cũ nữa.
Vì vậy, cô cũng không có phương thức liên lạc của Trần Miễn.
Bỏ đi, Thành Hân Nhiên tự nói với mình, đều đã là chuyện quá khứ, đã nhiều năm không liên lạc cũng không sao.
Hai ngày sau, Lục Duy Diệu lại gọi điện cho cô, nói diễn viên nổi tiếng nhà cô ấy sau khi biết tin đã cực kỳ sốc, sợ tới mức đặt ngay chuyến bay đêm đến thành phố khác kiểm tra.
Vì thế lại nhờ vả cô nhất định phải bắt Từ Quân đến bệnh viện lấy kết quả xét nghiệm để trị bệnh.
Thành Hân Nhiên thở dài: "Vứt Từ Quân cho tớ sao?"