Thế nên trông dáng vẻ của cô rất ủ rũ.
Chủ nhiệm Dương đang nhiệt tình giải thích bệnh tình nhìn thấy dáng vẻ của cô liền tự nhiên an ủi: "Cô gái, không có chuyện gì đâu, những bệnh lây qua đường tình dục bây giờ đều có cách chữa trị cực kỳ rõ ràng, đừng cảm thấy áp lực."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Làm sao mà không thấy áp lực được chứ.
Thành Hân Nhiên có nỗi khổ không nói được, chỉ có thể mím môi, miễn cưỡng gật đầu.
Sau khi ra khỏi phòng, cô dẫn Từ Quân đi thanh toán viện phí, lấy thuốc, lấy máu, từ đầu đến cuối cực kỳ thuận lợi.
Cô đưa túi thuốc to cho Từ Quân, ân cần dặn dò cậu ta: "Sau khi về nhà không cho bước chân ra khỏi cửa, mỗi ngày phải báo định vị cho tôi, cho đến ngày chúng ta đi tái khám lại. Nghe rõ chưa?"
"Em biết rồi, chị." Vẻ mặt Từ Quân xám xịt.
Thành Hân Nhiên không khỏi nhíu mày nói: "Đừng quên, cậu đã ký thỏa thuận với anh ta. Tôi đồng ý với cậu sẽ không kể chuyện này với ai, cậu cũng phải làm được, nếu không thì đối với cậu chẳng có chuyện gì tốt cả, hiểu không?"
Những lúc thế này cô phải đứng về phía chị em của mình vô điều kiện.
"Hiểu, hiểu." Từ Quân tốt bụng, chủ động xách túi giúp Thành Hân Nhiên khiến cô hơi mềm lòng.
"Về sau đừng làm chuyện như vậy nữa." Giọng nói của cô trở nên mềm mỏng hơn: "Trong khoảng thời gian này, tôi giúp cậu chữa bệnh, thời điểm cần thiết sẽ phải giả làm bạn gái của cậu. Cậu phải nghỉ ngơi, uống thuốc đầy đủ, nghe rõ chưa?"
"Biết rồi, chị, à không, bạn gái." Dù sao vẫn còn nhỏ tuổi, Từ Quân không đặt tâm sự trong lòng, chốc lát lại cười khờ khệch.
Từ Quân hơi tò mò: "Chị, trước đây chị thường xuyên đến bệnh viện sao? Nhìn chị chạy lên chạy xuống cảm giác như chị rất quen thuộc với nơi này."
"Không hẳn là thường xuyên." Thành Hân Nhiên nói: "Trước đây phải chăm sóc người nhà, có ở bệnh viện một thời gian."
Không lâu sau, Lục Duy Diệu chạy xe đến bệnh viện, lần này cô ấy chạy một chiếc Volkswagen Touareg của mình. Thành Hân Nhiên giao tận tay Từ Quân cho bạn thân.
"Cảm ơn nhé, chị em tốt!" Lục Duy Diệu hào sảng: "Không được nói ra, tớ nói thật đó!"
"Yên tâm." Cô không quên dặn dò: "Đi đường cẩn thận."
Tiễn Lục Duy Diệu về xong, xem như cô đã hoàn thành công việc hộ tống lần này.
Lúc đi ra ngoài, cô không cẩn thận đụng vai người đi đường. Lúc này, cô mới chú ý, trong đại sảnh phòng khám, người bệnh đông đúc, thay đổi hết lớp này đến lớp khác, trên khuôn mặt mỗi người đầy sự mờ mịt và lo âu.
Cô đột nhiên nhớ lại quá khứ, trong những ngày cuối đời của mẹ, cũng là những ngày cô phải cố gắng mạnh mẽ chống chọi qua ngày. Khi đó, cô cảm giác rã rời, đến độ gần như không thể sống nổi, nhưng bây giờ thi thoảng có thể nhớ lại, cảm thấy vô cùng trân quý.
Thành Hân Nhiên đi từ từ ra cổng, quay đầu lại nhìn Tam Viện, hai dải băng đỏ thẫm treo hai bên ngọn cờ vực dậy tinh thần.