⬅ Trước Tiếp ➡
lại không hề cảm thấy đau một chút nào, từng chút từng chút cảm giác không
cam lòng từ trong cốt tủy tràn đầy lấp kín trái tim.
Có phải bọn họ sẽ làm thêm một bước nữa hay không...
Không được, không thể.
Khương Đường hung ác, không để tâm gì nữa, tay cô lưu loát đập vào cánh cửa
rỉ sét loang lổ trước mặt, âm thanh nặng nề khiến cho một màn kiều diễm nóng
bỏng trên sân thượng xuất hiện vết nứt.
Nữ sinh bị kinh hãi, mắt to sợ hãi nhìn về phía cửa ra vào, lại không phát hiện
có bóng người nào ở đó.
Vào thời gian này thường chẳng có giáo viên nào lên đây cả.
“Là đứa nào giở trò thế?!” Cô ta khôi phục lại sự kiêu ngạo trong ngày thường:
“Đừng để tao biết là đứa nào, tao giết mày đó.”
"Được rồi." Lâm Uyên lạnh nhạt mở miệng, từ đầu đến cuối đều không thèm
đếm xỉa đến màn biểu diễn của cô ả: “Cút đi.”
Nữ sinh cắn chặt răng: “Có phải là em làm gì không vừa ý anh không…”
“Bất kể là ai kêu cô qua đây.” Lâm Uyên đứng lên, ánh nắng xuyên qua các tán
cây chiếu vào xương lông mày của anh, trên khuôn mặt không nhiễm chút ham
muốn t*nh d*c, tay anh lấy ra một chiếc khăn tay tiêu độc từ trong túi quần, lau
chùi đi chỗ hầu kết bị cô ả hôn vào: “Nhưng tôi chẳng có suy nghĩ gì với cô cả.”
Khăn tay theo sau bước chân nhấc lên của anh trơn trượt rơi xuống đất, không
nhìn biểu tình của nữ sinh, anh đẩy cửa ra, nhìn vào nơi bóng tối sau cánh cửa,
lúc anh đi tới, tầm mắt dừng lại trên bậc thang thứ ba.
Ở nơi có một chiếc khuyên tai màu bạc lẳng lặng nằm đó, bên trên có hình nơ
bướm, là kiểu mà các nữ sinh thích đeo.
Anh không tiếng động giương lên khóe miệng.
Trong phòng đào tạo vũ đạo, mọi người đã kết thúc huấn luyện, trước tấm
gương rộng lớn là các cô gái yêu kiều mềm mại, cơ thể xinh đẹp lại non nớt.
Trần Duẫn uống nước, triệt để thả lỏng ngồi xếp bằng ở bên cạnh Khương
Đường, nhìn cô chậm rãi ép chân xuống, mái tóc đen dài bị búi lên cao cao
thành một nắm nhỏ, lộ ra đường nét xinh đẹp của chiếc cằm.
Đường nét đẹp y như dáng người cô.
"Quả nhiên mụ phù thủy vẫn rất có ánh mắt, chọn cậu làm người múa đầu.”
Trần Duẫn tán thưởng một câu, đối diện với vẻ mặt không hiểu ra sao của
Khương Đường, cô nhóc chẳng muốn giải thích nhiều hơn, khoát khoát tay,
nhìn về phía khác.
Một giây sau, hai con mắt lóe sáng như phát sáng.
"Đường Đường.” Trần Duẫn kiềm chế hưng phấn kêu lên một tiếng: “Cố Phong
của lớp thực nghiệm khối 12 lại tới kiếm cậu nữa kìa!”
Tay đang ấn chân của Khương Đường cứng đờ, quay đầu nhìn ra ngoài cửa.
"Xem ra vị học trưởng này thật sự rất thích cậu đó.” Trần Duẫn nói: “Nếu
không cậu cũng thử một chút xem… Thử bắt đầu một đoạn tình yêu kinh thiên
động địa?"
"Không cần."
Khương Đường không chịu nổi ánh mắt như bốc lửa của người kia, đứng thẳng
người.
Thân là bạn thân nhiều năm, Trần Duẫn có thể lập tức nhận ra Khương Đường
phản cảm, vỗ vỗ bả vai của cô: “Được rồi, không tới mấy tháng nữa là đi rồi,
cũng chẳng có gì hay, chẳng qua, dựa vào kinh nghiệm sa trường nhiều năm của
tớ, lần này anh ấy tới hơn phân nửa là muốn tỏ tình đó…”

⬅ Trước Tiếp ➡