Lâm Uyên đã mất đi nhẫn nại, giơ tay lên trực tiếp kéo cô tới bên cạnh, ngón
tay thon dài vén mái tóc dài hơi rối loạn của cô qua một bên.
Hương bạc hà mát mẻ phả vào mặt, Khương Đường chưa bao giờ dựa vào
người khác phái nào gần như thế, chân run đến mức suýt chút nữa đã ngã quỵ
xuống đất, eo lại bị Lâm Uyên vững vàng cố định ôm chặt, cả nửa thân trên đều
dựa vào trên người anh.
Lâm Uyên nhìn chằm chằm vào sườn mặt hoàn mỹ của cô, ánh mắt hung ác
điên cuồng như một con sói.
Khương Đường trốn tránh anh, nhắm mắt lại.
Một giây sau, anh thè lưỡi, đầu cúi xuống l**m láp vành tai cô, tiếng hít thở ồ ồ,
nhiệt khí tùy ý phả vào nơi cầncổ của cô.
A~.
Thể nghiệm xa lạ lại k*ch th*ch kéo tới, tim Khương Đường đập loạn như nai
con nhảy nhót, điên cuồng chạy loạn, huyệt nhỏ trào ra càng nhiều nước, cô khó
nhịn phát ra một tiếng ‘ưm’, đôi chân vô thức kẹp chặt.
Tay Lâm Uyên từ hông dời xuống dưới, luồn vào làn váy của cô, một đường
nhào nặn bắp chân cô, lòng bàn tay mang theo chút chai sần nhẹ nhàng vuốt qua
da thịt trên bắp đùi, khiến cô gái nhỏ cả kinh hoảng hốt.
Ngay sau đó, tay của anh cách một bức tường phòng tuyến cuối cùng, x** n*n
trêu chọc hột nhỏ hơi nhô ra, chẳng mất bao lâu, một dòng chất lỏng trong suốt
ươn ướt dinh dính chảy vào trong lòng bàn tay anh.
“Mới chỉ hơi l**m lỗ tai em mà đã ẩm ướt đến như thế này rồi.” Anh cười khẽ:
“Nếu như là đổi thành l**m nơi đó của em thì sẽ như thế nào nhỉ? Cô bé
ngoan?”
Khương Đường hoảng loạn lắc đầu lia lịa: “Không được…”
"Không muốn?" Lâm Uyên chế giễu mỉa mai tách mở chân cô ra, biến tư thế
anh đã sớm ảo tưởng qua biến thành hiện thực, nắm một chân của cô lên để nó
quấn quanh eo mình, đẩy mạnh một phát khiến nơi hơi nhô ra của anh chạm vào
n** t* m*t của cô: “Vậy dùng d**ng v*t làm em, có được không?”
Chuyện này phát triển đã vượt ra khỏi dự liệu của cô, nơi bị anh chạm vào đã
sớm tê dại, một loại cảm giác thoải mái khó có thể dùng lời diễn tả khiến eo cô
hơi vặn vẹo, dường như muốn tìm được một vị trí nào đó càng thêm thích hợp.
Nhưng trên miệng lại cứ cắn chết không nhả: “Không được..."
Âm thanh cất lên lại càng giống như tiếng r*n r* thoải mái.
Mẹ nó.
Bản chất chính là một cô nhóc lẳng lơ, còn giả vờ làm nữ sinh thanh thuần cái
gì.
Lâm Uyên bị cô k*ch th*ch đến độ nơi đó sưng to lên một vòng, anh ra sức nắm
lấy cằm của cô, để cho cô mở mắt ra thật to, chỉ vào cái đệm trên sàn nhà, thanh
âm khàn khàn nói:
"c** q**n áo ra, nằm xuống."
Nhóm Dịch: Chiêu Anh Các
Khương Đường có thể cảm giác được có một ngọn lửa d*c v*ng nóng bỏng
đang dâng lên không ngừng trong cơ thể mình.
Cảm giác này khiến cho cô có chút sợ hãi.
Từ trước đến nay cô chưa bao giờ cảm thấy như vậy… Sau khi nhận thấy
chuyện này Khương Đường liền không khống chế được lui về phía sau một
bước.
Thế nhưng cô lại thật sự thích anh.
Nước mắt không nhịn được rơi xuống, bờ vai tựa như cánh bướm khẽ khàng run
rẩy.