⬅ Trước Tiếp ➡
Quả nhiên, sắc mặt Kỷ Như Tùng trầm xuống, ông ta nhìn Kỷ Tinh Thần, nghiêm giọng "Bao giờ con mới sửa được cái tính này? Đã làm vợ người ta rồi, sao vẫn cứ tranh chấp với em gái?"
Đôi mắt Kỷ Tinh Thần thoáng ánh lên tia sáng, cô nhún vai "Con đâu có tranh, cuối cùng chẳng phải cô ấy thắng sao?"
Chỉ cần nhìn thái độ thờ ơ ấy là đủ khiến Kỷ Như Tùng nổi giận "Không tranh? Nếu không tranh thì con nâng giá lên hàng chục triệu làm gì? Con coi tiền nhà họ Kỷ là nước đổ sông đổ biển chắc?"
Kỷ Tinh Thần nhướng mày "Cô ta không có tiền mà còn thích ra vẻ, thì liên quan gì đến con? Chẳng lẽ con cầm tay ép cô ta đấu giá chắc?"
Kỷ Nhiễm không cam tâm, lớn tiếng phản bác "Rõ ràng là chị cố tình sai Tề Nguyệt gài bẫy, khiến tôi tưởng rằng chị cũng muốn bức tranh đó "
Kỷ Tinh Thần bật cười "Chỉ có chó mới tranh giành đồ ăn. Em làm người chán rồi, giờ định đổi giống à?"
Kỷ Nhiễm ngay lập tức nhận ra mình lỡ lời, lại bị Kỷ Tinh Thần đâm một nhát đau điếng, tức đến mức trợn tròn mắt "Kỷ Tinh Thần Chị mắng em là chó sao?"
Tần Lệ khẽ nhíu mày, sắc mặt lạnh xuống "Nhiễm Nhiễm, không được ăn nói với chị như thế."
Kỷ Nhiễm nhìn qua Kỷ Như Tùng và Tần Lệ, cảm thấy tủi thân, liền òa khóc.
Kỷ Như Tùng trầm giọng "Thôi đi, mấy nghìn vạn này nhà họ Kỷ vẫn có thể chi trả, nhưng Nhiễm Nhiễm, con còn nhỏ, làm việc phải biết suy nghĩ thấu đáo hơn."
Kỷ Nhiễm siết chặt nắm tay, trong mắt tràn đầy không cam lòng và căm hận. Cô ta không hiểu, rõ ràng Kỷ Tinh Thần mới là người hại mình, vậy mà tại sao Kỷ Như Tùng vẫn luôn thiên vị cô ấy?
Cô ta quay sang nhìn Tần Lệ, hy vọng bà có thể nói giúp mình vài câụ
Nhưng Tần Lệ chỉ lạnh lùng liếc cô ta một cái, sau đó quay sang Kỷ Như Tùng "Tinh Thần hiếm khi về nhà một chuyến, hai cha con cứ trò chuyện đi. Tôi đưa Kỷ Nhiễm lên phòng nghỉ ngơi trước."
Kỷ Như Tùng chỉ "ừ" một tiếng.
Tần Lệ dẫn Kỷ Nhiễm lên lầụ Vừa đóng cửa phòng, bà ta liền vung tay tát mạnh vào mặt cô ta.
"Chát "
Tiếng tát vang lên chói tai.
Kỷ Nhiễm kinh ngạc nhìn Tần Lệ, cảm giác nóng rát trên mặt khiến cô ta sững sờ "Mẹ..."
Tần Lệ lạnh giọng "Mẹ đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng gây sự với Kỷ Tinh Thần, con không nghe lọt tai sao?"
Nước mắt Kỷ Nhiễm lăn dài, giọng nói nghẹn ngào "Mẹ, ngay cả mẹ cũng thiên vị Kỷ Tinh Thần sao?"
Tần Lệ trừng mắt nhìn cô ta "Mẹ ở bên Kỷ Như Tùng suốt mười năm mới leo lên được vị trí chính thất, con có biết mẹ đã phải chịu bao nhiêu tủi nhục không? Con có biết hành động ngu xuẩn của con hôm nay sẽ khiến Kỷ Như Tùng thất vọng với hai mẹ con ta đến mức nào không? Mẹ đã dạy con từ nhỏ, nếu không thể một chiêu giết chết đối thủ thì đừng dại mà khıêu khích Không thể tin được mẹ lại sinh ra một đứa ngu xuẩn như con "
Kỷ Nhiễm cúi đầu, nước mắt lăn dài trên má, nghẹn ngào nói "Con xin lỗi, mẹ."
Tần Lệ hít sâu một hơi, đưa tay lau nước mắt cho cô ta "Thôi, mẹ biết con ấm ức, nhưng Kỷ Tinh Thần chẳng thể nhảy nhót được bao lâu nữa đâụ Dạo này con ngoan ngoãn một chút, đừng gây chuyện nữa."
Kỷ Nhiễm khẽ gật đầu, nhưng vẫn không dám nhìn bà ta "Con biết rồi."
Tần Lệ quan sát cô ta một lúc, sau đó mở cửa bước ra, đứng ở góc hành lang để theo dõi động tĩnh dưới phòng khách.
Dưới lầụ
Kỷ Như Tùng lấy ra một xấp tài liệu đưa cho Kỷ Tinh Thần "Đây là khu đất công viên giải trí ở ngoại ô phía Đông, giờ đã xây xong rồi. Ba đã chuyển nhượng lại cho con, ký tên vào đi."
Kỷ Tinh Thần hơi sững sờ.
⬅ Trước Tiếp ➡