Không phải vì anh ta tinh mắt, mà là vì khí chất của phu nhân quá mức nổi bật, ở đâu cũng là tâm điểm.
Tống Lâm bước đến, cung kính nói "Phu nhân, Lục tổng đến đón cô rồi."
Kỷ Tinh Thần liếc anh ta một cái, không buồn đáp lại.
Tống Lâm cũng không bận tâm, vẫn giữ nguyên nụ cười "Vừa nãy Lục tổng chỉ đùa với cô thôi. Giờ ngài ấy tự mình lái xe tới đón cô rồi, phu nhân đừng giận nữa nhé."
Kỷ Tinh Thần cười nhạt "Đùa? Lục..."
"Phu nhân."
Tống Lâm nhân lúc cô chưa kịp nói hết câu liền chen ngang, đưa chiếc hộp quà ra trước mặt cô "Đây là lễ phục và trang sức Lục tổng đã chuẩn bị cho cô, cô có muốn thử không?"
Kỷ Tinh Thần liếc qua, ngay lập tức thấy đôi bông tai tua rua đính hồng ngọc mà cô đã thèm muốn từ lâụ
Đôi mắt cô sáng lên, lập tức đứng dậy, cầm bông tai lên ngắm nghía.
Đôi mắt hồ ly vốn sắc sảo bỗng trở nên lấp lánh, từng đường nét trên gương mặt đều hiện rõ vẻ yêu thích.
Ngắm nghía một hồi, cô hừ lạnh một tiếng, kiêu ngạo nói "Coi như Lục tổng còn có chút lương tâm. Được rồi, tôi thay đồ rồi xuống."
"Vâng, tôi ra ngoài đợi."
Tống Lâm quay người rời đi, đứng chờ ngoài cửa, thầm nghĩ Thật ra phu nhân cũng dễ dỗ dành ghê.
Tề Nguyệt đưa tay chạm vào đôi khuyên tai, ánh mắt tràn đầy ghen tị, cảm giác bản thân như một "tinh linh chanh" chính hiệu "Tinh Thần, cặp khuyên tai hồng ngọc này còn đắt hơn viên kim cương trong buổi đấu giá nhà họ Kỷ lần trước đấy."
Kỷ Tinh Thần mỉm cười, xoay người đi thay đồ.
Khi cô trang điểm xong bước ra, Tề Nguyệt suýt nữa chảy nước miếng.
Đây là tiên nữ hạ phàm sao? Đẹp quá mức cho phép
Chiếc váy dạ hội là một thiết kế cao cấp thuộc bộ sưu tập xuân hè năm nay của Fenkys, chất liệu mềm mại nhẹ nhàng, phần lưng khoét sâu, để lộ làn da trắng như tuyết, đường cong quyến rũ hiện lên rõ ràng theo từng chuyển động của cô.
Kết hợp với đôi khuyên tai tua rua hồng ngọc, phần tua rủ dài khẽ lướt trên xương quai xanh, theo từng bước đi mà đung đưa nhè nhẹ, đẹp đến mê hoặc lòng người.
Tề Nguyệt chỉ hận bản thân không phải đàn ông, nếu không chắc chắn sẽ cưới Kỷ Tinh Thần về nhà, đặt lên bệ thờ mà cung phụng.
Bộ trang phục này vừa xa hoa vừa thanh tao, vừa yêu kiều lại vừa quyền quý.
Vẻ đẹp đối lập đầy mâu thuẫn như thế, ngoài gương mặt kiều diễm mà thanh tú của Kỷ Tinh Thần, không ai có thể khống chế nổi.
Kỷ Tinh Thần nhìn sang Tề Nguyệt "Nguyệt Nguyệt, sao cậu không thay đồ?"
Tề Nguyệt cười, thân thiết khoác tay cô "Mình mặc bộ này cũng đẹp rồi, đi thôi, lát nữa làm cho tên đàn ông đó phải sững sờ "
Bên cạnh chiếc Maybach bạc, một người đàn ông đứng tựa vào cửa xe, dáng người cao lớn.
Chiếc kính gọng vàng hôm nay được đổi thành kính viền bạc, khiến vẻ ngoài của anh càng thêm phần sắc sảo.
Ngón tay thon dài kẹp một điếu thuốc, anh chậm rãi nhả ra một làn khói mờ ảo.
Nghe thấy tiếng động từ cửa, anh khẽ phủi tàn thuốc, ánh mắt sắc bén nhìn về phía trước.
Kỷ Tinh Thần như một nữ vương kiêu hãnh, Tề Nguyệt và Tống Lâm theo sát phía sau như hai kỵ sĩ bảo hộ.
Đôi mắt Lục Nghiên Bắc khẽ trầm xuống.
Không thể phủ nhận, cô thật sự rất đẹp. Chỉ một cái nhìn cũng đủ để khiến người ta ngẩn ngơ rất lâụ
Lục Nghiên Bắc dập tắt điếu thuốc, mở cửa xe.
Vừa ngồi vào trong, Kỷ Tinh Thần cũng lập tức bước vào, miệng cười nhưng lòng chẳng cười "Lục tổng, còn người đẹp của anh đâu? Tôi đến rồi, cô ta phải làm sao đây?"
Lục Nghiên Bắc vẫn bình thản "Cô ta sao có thể quan trọng bằng em?"
Kỷ Tinh Thần "…"
Lục Nghiên Bắc chỉ nói lời ngọt ngào khi trên giường, còn bình thường cô nghe câu nào cũng thấy trào phúng.
Nhìn cảnh vật vụt qua ngoài cửa sổ, Kỷ Tinh Thần bỗng nhớ lại, lần trăng mật bị gia đình sắp xếp, nơi đầu tiên họ đến chính là Mỹ.