⬅ Trước Tiếp ➡
Không đợi hắn đụng đến vết bớt đỏ như lửa ấy, Thẩm Thất đột nhiên bắt lấy tay hắn, áp sát lên mặt cô.
Hạ Nhật Ninh vừa mới nhíu mày lại, thì phát hiện cô vẫn còn đang trong cơn mê sảng.
Động tác này, chỉ là động tác trong vô thức của cô mà thôi.
Khuôn mặt của cô rất nóng rất nóng, nóng đến nỗi Hạ Nhật Ninh cũng cảm thấy bản thân hắn cũng sắp phải nóng rực theo.
Làn da của cô rất đẹp, chưa hề có chút can thiệp nào của đồ trang điểm và mỹ phẩm dưỡng da nào cả, tươi rói và mọng nước, mịn màng vô cùng, cảm giác tốt đẹp đó lại khiến Hạ Nhật Ninh không rút tay lại được.
“Triển Bác…” một câu nói bẩm bẩm được thốt lên, khiến ngón tay của Hạ Nhật Ninh đột nhiên cứng đơ lại.
Hắn có chút tức giận, không cách nào giải thích được.
Cô ta sao lại có thể kêu tên người đàn ông khác trong lúc hôn mê chứ?
Hạ Nhật Ninh ngơ ngác, rút tay lại, xoay người rời khỏi.
Thẩm Thất trong mơ cảm giác được bàn tay bị rút ra, nước mắt bèn tuôn trào dữ dội hơn nữa, những tiếng lẩm bẩm bèn biến thành nức nở trong nháy mắt: “Anh ra đi như vậy, bỏ em lại một mình thì em nên làm sao đây? Em nên làm sao đây?”
Tấm lưng Hạ Nhật Ninh cứng đơ lại, kiềm chế không được bén xoay đầu lại nhìn Thẩm Thất đang khóc như trẻ con trong mơ kia, thở dài một tiếng sau đó liền rời đi.
Đến khi mở mắt lại, Thẩm Thất phát hiện mình lại bị chuyển đến một nơi khác.
Thôi được rồi, mấy ngày nay tâm trạng cô hoảng loạn vô cùng, mỗi lần cô tỉnh lại, dường như đều đi đến một nơi khác vậy.
Xoay người nhìn vào mũi kim trên tay cô. Thẩm Thất ngồi thẳng người dậy, rút mũi kim ra, thò tay sờ vào trán mình, hình như cô đã hạ sốt rồi.
Cô không nên tiêu xài lung tung nữa, trên người cô đã không còn đồng tiền nào nữa rồi.
Loạng choạng mở cửa ra, lại phát hiện bản thân mình không biết đang ở nơi nào nữa rồi.
Trước mắt cô là một căn biệt thự cực kỳ nguy nga tráng lệ, bóng đèn chùm thủy tinh đáng giá mấy chục triệu, giấy dán tường đẹp mỹ mãn, bức tranh sơn dầu giá trị liên thành, tấm thảm trải sàn bằng thủ công hình con thiên nga đen mang tác động trực quan mạnh mẽ.
Mỗi một chi tiết đều thể hiện vị chủ nhân của nơi này, tôn quý và giàu có như thế nào.
Thẩm Thất chợt vô cùng hoang mang, xoay người muốn chạy trốn trong vô thức.
Nhưng những cánh cửa mà cô liên tục đẩy ra, đều không phải lối thoát ra khỏi ngôi nhà này.
Căn biệt thự to lớn đến kỳ quặc này, dường như đã biến thành một con quái vật ăn thịt người, nuốt chửng hết tất cả vào bụng thì sẽ không thể nào vùng vẫy thoát khỏi sự giam cầm của nó được.
Đúng lúc Thẩm Thất đang không biết nên làm thế nào, cô lui ra đằng sau một bước, cửa phòng đằng sau bị mở ra phát ra một tiếng két.
⬅ Trước Tiếp ➡