⬅ Trước Tiếp ➡
Nghe thấy câu nói này của Hạ Nhật Ninh, Thẩm Thất đẩy hắn ra theo phản xạ, từ chối một cách thẳng thắng dứt khoát.
Đợi đến khi Thẩm Thất phản ứng kịp thì Hạ Nhật Ninh đã sớm bị cô ấy đẩy ra xa một mét rồi.
Hạ Nhật Ninh vẫn cười như không cười nhìn Thẩm Thất như vậy, nhìn đến nỗi đáy lòng Thẩm Thất rối tung cả lên.
“Tiền tôi sẽ trả, nhưng sẽ không giao dịch bằng hình thức này!” Thẩm Thất đón lấy ánh mắt của Hạ Nhật Ninh, đột nhiên hiểu được trò đùa quái đản của hắn.
Cũng đúng, Hạ Nhật Ninh là ai chứ?
Chủ nhân của tập đoàn Hạ Thị, người nắm quyền của đế chế thương mại, người tình lý tưởng nhất trong tim của hàng vạn nghìn cô gái trong và ngoài nước.
Có người phụ nữ nào mà hắn muốn lại không có được? Hắn có cần phải dùng thủ đoạn này để ép bức cô không?
Quả nhiên, Hạ Nhật Ninh đã dẹp bỏ tâm trạng trêu đùa đó, hắn đứng thẳng lên, xoay người lại với Thẩm Thất: “Nếu không có tiền trả nợ, cũng không muốn lấy thân trả nợ, vậy thì dùng công việc để trả đi. Cô phải làm nhà tạo mẫu độc quyền của riêng tôi, món nợ sẽ được khấu trừ trong tiền lương của cô.”
Thẩm Thất nhìn thấy dáng lưng đang xa dần của Hạ Nhật Ninh, trong lòng cô vẫn rối loạn vô cùng.
Người đàn ông này, rốt cuộc là một người như thế nào vậy?
Tại sao rõ ràng trông có vẻ xấu xa khiến người khác phải nghiến chặt răng lại, nhưng lại không thể căm hận hắn được?
Sau khi về đến Thẩm Gia, Thẩm Thất dụi đầu vào giường ngay, cô nằm đó nguyên một tuần mới có thể hoàn toàn bình phục.
Những ngày tháng nằm trên giường đó, Thẩm Thất không biết đã rơi hết bao nhiêu nước mắt, cô sắp xếp lại tất cả ký ức thuộc về cô và Triển Bác, trôn cất hết lần này đến lần khác trong lòng.
Cô dọn dẹp hết tất cả những thứ mà Triển Bác đã tặng cho cô, cất hết vào trong một cái thùng lớn, cô đã thuê một căn hộ nhỏ, đem tất cả ký ức này khóa lại trong căn hộ nhỏ đó.
Triển Bác đã không còn ở đây nữa rồi, nên tình yêu của cô ấy cũng đã chết theo anh rồi.
Dù phải lấy ai thì cũng không còn gì quan trọng nữa.
Nếu hy sinh hôn nhân của cô, có thể đổi được tiền trị bệnh cho anh trai.
Thì cũng xứng đáng.
Sau khi Thẩm Thất khỏi bệnh hoàn toàn, cô chủ động tìm đến Thẩm phu nhân, thể hiện mong muốn gả thay cho Thẩm Ân Ân đến Hạ Gia.
Nhìn thấy Thẩm Thất chủ động tìm đến, Thẩm Cang và Thẩm phu nhân đều vô cùng hài lòng.
Và cũng bởi vì sự chủ động của Thẩm Thất, Thẩm phu nhân mới nới lỏng sự cấm túc của Thẩm Thất, âm thầm cho phép cô năm lần bảy lượt đi thăm Triển Bác.
Ba tháng sau, Thẩm Thất lại ôm lấy một bó hoa Lily ngồi trước mộ của Triển Bác.
⬅ Trước Tiếp ➡