⬅ Trước Tiếp ➡
Không phải đã nói suốt đời suốt kiếp vẫn chỉ có hai người thôi sao?
Không phải đã hứa rằng lần quay về này sẽ đính hôn hay sao?
Đồ lừa đảo, Triển Bác là đại lừa đảo!
Thẩm Thất cũng không biết bản thân mình đã ra khỏi cửa như thế nào nữa.
Đợi đến khi cô bừng tỉnh thì đã phát hiện ướt đẫm cả người.
Cô lấy tay vùi mặt, không biết trên mặt cô là nước mưa hay là nước mắt nữa, dù sao thì cũng đã sớm làm lu mờ tầm nhìn của cô rồi.
Thẩm Thất muốn khóc ra, trút hết tất cả ra ngoài.
Thế nhưng đến bây giờ cô mới hiểu được, khi đau đớn đến tột cùng, thì sẽ không thể khóc được nữa.
Thẩm Thất loạng choạng đi về phía trước, trong cơn mưa như trút nước này, thế giới này cũng chỉ còn lại âm thanh tuyệt vọng mà thôi.
Hạ Nhật Ninh nhìn thấy bóng dáng khập khễnh bên đường, hắn bèn nhận ra đó là người con gái tạo hình cho anh ngay tức khắc, trong lòng hắn chợt nhói lại, đột nhiên mở miệng khi sắp đi ngang qua người cô: “Dừng xe.”
Chiếc xe rolls-royce màu trắng tinh từ từ dừng lại, cửa sổ xe hạ xuống, khuôn mặt thanh tú không gì so sánh được, càng giống như một vị thần không vướng bận phàm trần trong ngày mưa này.
Hắn phát hiện người phụ nữ trong mưa này không hề chú ý đến hắn, đôi mắt của Hạ Nhật Ninh nhíu lại.
Chưa từng có ai dám lơ hắn như vậy cả.
“Lên xe.” hắn tràn đầy giận dữ mở miệng, người phụ nữ này bị điên sao? Mưa lớn như vậy, cũng không biết cầm ô ư?”
Thẩm Thất nghe thấy tiếng nói đằng sau, đứng lại một cách máy móc, xoay người lại.
Khi nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng đẹp đẽ vô cùng của Hạ Nhật Ninh, không biết tại sao, những giọt nước mắt cố gắng kiềm nén lúc nãy tuôn trào ra thêm một lần nữa ngay lập tức.
Đôi môi của Thẩm Thất run lên, nước mắt không ngừng rơi xuống.
Dù biết rằng hắn đối với cô, chỉ là một người xa lạ.
Nhưng mà Thẩm Thất lúc này rất muốn tìm một người trút bầu tâm sự, bởi vì trên đời này, ngay đến một người để cô trút bầu tâm sự cũng không có.”
Dù cho đối phương là một người xa lạ, cô cũng đã không kiềm nén được nữa rồi: “Anh ấy chết rồi, sẽ không quay trở về được nữa, không quay về được nữa…”
Chưa nói xong, nhưng cô đã khóc không thành tiếng mất rồi.
Hạ Nhật Ninh nhìn thấy Thẩm Thất đột nhiên trở nên yếu ớt tựa như một tờ giấy vậy, thậm chí đến một cơn gió cũng có thể xé rách cô tan tành.
Cơn tức giận đó, không biết tại sao lại tiêu tan mắt tăm.
Hạ Nhật Ninh đích thân mở cửa cho Thẩm Thất, giọng điệu đột nhiên nhẹ nhàng trở đi: “Lên xe.”
Thẩm Thất của bây giờ dường như một người sắp chết đuối vậy, nhanh chóng túm lấy cọng rơm cứu mạng ngay lập tức, không hề do dự gì ngồi lên xe.
Thẩm Thất co rút người lại trên ghế ngồi, khóc lóc y hệt như một đứa trẻ.
Cô rất sợ cô đơn, cô rất lo sợ đối mặt với cô đơn một mình.
Hạ Nhật Ninh nghiêm mặt lại, nói với tài xế: “Đi Cảnh Hòa Trang Viên.
Tài xế ngẩn người ra, nhanh chóng khôi phục bình tĩnh, lái xe nhanh chóng đi về phía Cảnh Hòa Trang Viên
Đợi đến khi Thẩm Thất hoàn hồn lại, thì cô đã đang ở trong biệt thự của một trang viên to lớn rồi.
Nhìn vào xung quanh căn phòng phong cách đơn giản Tây Âu tinh tế tuyệt mỹ kia, Thẩm Thất mới hồi tưởng một cách chậm rãi, không ngờ bản thân cô lại lên xe một người đàn ông xa lạ, đi đến nhà anh ta trong tình trạng đau khổ vô cùng,
Thẩm Thất đứng thẳng người lên theo phản ứng, nắm lấy túi xách của mình muốn trốn đi.
“Sao? Nợ tiền của tôi, muốn chạy trốn nhanh như vậy sao?” Giọng nói lạnh lùng xa lạ, nhưng lại nói ra được câu nói như vậy.”
Thẩm Thất đột nhiên xoay người lại, nhìn thấy Hạ Nhật Ninh mặc một chiếc áo ngủ màu trắng vừa lau tóc vừa đi về phía cô.
Mái tóc ngắn vừa mới tắm xong, rối loạn nhưng vào nếp, khiến Hạ Nhật Ninh trông có vẻ phóng khoáng không kiềm chế được, quý phái vô cùng.
Tầm nhìn của Thẩm Thất tập trung vào đôi chân thon dài đó của Hạ Nhật Ninh, có chút không thể nào rời mắt được
Cô không thể không thừa nhận, Hạ Nhật Ninh chính là đứa con kiêu ngạo của ông trời.
Hắn sở hữu tất cả mọi thứ mà những người đàn ông trên thế giới này mong muốn.
Khuôn mặt, thân hình, sức khỏe, tiền bạc, địa vị, quyền lực vv…
Nhưng dù cho người đàn ông này có tốt như thế nào đi nữa, thì cũng không có chút mối quan hệ nào với cô cả.
⬅ Trước Tiếp ➡