Quả nhiên, Phùng Khả Hân sau khi nghe được lời giải thích của Hạ Nhật Ninh, đôi mắt của cô càng sâu sắc hơn nữa: “Ồ? Chỉ là nhà tạo mẫu, nhưng cũng cần phải dẫn tới đây cản trở cuộc gặp gỡ của chúng ta sao? Nhật Ninh, chúng ta đã không gặp nhau lâu lắm rồi.”
Hạ Nhật Ninh ung dung cười: “Bởi vì một lát còn có một sự kiện quan trọng, người quan trọng như nhà tạo mẫu đương nhiên phải mang theo bên người thì sẽ yên tâm hơn.”
Phùng Khả Hân nhìn Thẩm Thất đầy hàm ý: “Nếu đã như vậy, thì xin mời cô vào đây.”
Phùng Khả Hân không thể không nể mặt Hạ Nhật Ninh được.
Nếu không thì, những việc như phất tay áo rời khỏi, hắn sẽ luôn sẵn lòng làm.
Dù phải có thêm một cái bóng đèn, thì Phùng Khả Hân cũng sẽ không để cho Hạ Nhật Ninh kiếm cớ rời khỏi được!
Chuong 14: Thể hiện rõ lập trường
Cô đợi cơ hội này đã lâu lắm rồi!
Nếu không phải tìm cớ để bàn công việc, chỉ sợ không thể nào gặp được Hạ Nhật Ninh.
Thẩm Thất cũng biết được bóng đèn này cản trở như thế nào, nên từ lúc bước vào cửa, sau khi chào hỏi xong cô bèn im lặng đứng sang một bên, cố gắng giảm sự tồn tại của mình xuống.
Tiếc rằng, Hạ Nhật Ninh hoàn toàn không làm theo kịch bản, nhìn thấy Thẩm Thất còn đứng ở vị trí cây cột phía cửa, lập tức cười nham hiểm: “Sao còn chưa qua đây? Cô còn muốn Phùng tiểu thư đợi cô đến khi nào?”
“Tôi…” Thẩm Thất khó xử nhìn về phía Phùng Khả Hân, như muốn nói gì đó.
Người ta rõ ràng là không hoan nghênh mình, vậy mà mình còn khiến người ta phải hối thúc nữa…
Phùng Khả Hân thân là một thục nữ tại thành phố này!
Không biết bao nhiêu người trong giới thượng lưu đang xếp hàng nịnh hót cô, nếu cô đắc tội với cô ấy, thì sau này ai còn dám tìm cô để tạo mẫu nữa chứ?
Không ai tìm cô, thì sao cô lại có thể kiếm tiền, sao có thể để dành tiền để trả tiền viện phí cho anh trai được?
Phùng Khả Hân nghe thấy Hạ Nhật Ninh nói như vậy, đột xoay đầu qua nhìn Thẩm Thất: “Thẩm tiểu thư xin mời ngồi, đừng bao giờ khách sáo.”
Rõ ràng cô ấy cười tươi như vậy, nhưng Thẩm Thất lại nghe rất rõ cô ấy đang căm ghét cô đến đột đỉnh.
Nếu Phùng Khả Hân đã nói như vậy, Thẩm Thất chỉ có thể cam chịu chọn chỗ ngồi xa Hạ Nhật Ninh nhất mà thôi.
Không đợi cô ngồi xuống, Hạ Nhật Ninh đột nhiên nhíu mày lại: “Sao lại ngồi xa như vậy? Qua đây, ngồi chỗ này.”
Hạ Nhật Ninh ném một ánh mắt về vị trí kế bên hắn.
Thẩm Thất chợt sợ hãi vô cùng, nhìn về phía Phùng Khả Hân theo phản xạ.
Thần linh ơi, xin cô đừng trút giận lên người tôi! Tôi và hắn không có bất cứ mối quan hệ nào cả!