Khóe miệng Hạ Nhật Ninh nhoẻn lên: “Vậy thì xin cám ơn Tiền tổng đã cho tôi toại nguyện.”
Tiền tổng nhìn thấy Hạ Nhật Ninh vẫn còn đang nắm lấy tay của Thẩm Thất, trong mắt anh ta lướt qua một tia sáng rỏ rệt, chợt nói: “Nếu Hạ tổng còn có việc, thì tôi xin cáo từ trước.”
“Quản gia, tiễn khách.” Hạ Nhật Ninh mỉm cười gật đầu: “Xin thứ lỗi cho tôi không thể tiễn anh được.”
“Tôi nào dám.” Tiền tổng lập tức nói: “Xin anh dừng bước.”
Những người xung quanh cũng đã lui ra, Thẩm Thất liền rút tay lại ngay lập tức, nhưng lại phát hiện Hạ Nhật Ninh vẫn đang nắm chặt cây gậy, khiến cô không cách nào rút tay ra được.
Thẩm Thất cảm thấy bản thân mình sắp bị Hạ Nhật Ninh chọc tức điên rồi.
Rốt cuộc hắn có ý gì chứ?
Rõ ràng không có ý với mình, nhưng tại sao lại năm lần bảy lượt trêu chọc mình?
Thẩm Thất cảm thấy cô không thể chịu đựng được nữa, xoay người đẩy Hạ Nhật Ninh ra, nghiêm túc nói: “Hạ tổng, nếu không có việc gì nữa, thì tôi xin về trước.”
Nụ cười trên mặt của Hạ Nhật Ninh đột nhiên biến mất, nghiêm nghị nói: “Hãy nói xem nào. Cô tiếp cận tôi, rốt cuộc có mục đích gì?”
Thẩm Thất cảm thấy mình sắp nổi điên lên rồi!
Cô muốn tiếp cận hắn từ khi nào chứ?
Cô muốn né tránh hắn còn sợ không kịp nữa.
Theo danh nghĩa thì hắn là em trai của chồng cô!
Sao cô lại phải đi tiếp cận hắn được chứ?
Dù cho cuộc hôn nhân này chỉ là một trò đùa, nhưng trong vòng một năm, thì cũng đã được pháp luật thừa nhận rồi mà?
2026.
Thẩm Thất mở to mắt nhìn Hạ Nhật Ninh, thốt ra từng chữ: “Hạ tổng, tự kỷ là một loại bệnh, nhất định phải chữa.”
Hạ Nhật Ninh còn chưa kịp phản ứng, thì hai người hầu bên cạnh đột nhiên âm thầm xoay người qua.
Đây thật sự là lần đầu tiên có người nói tổng tài nhà ta tự kỷ.
Thế nhưng, bản thân tổng tài thật sự có tư cách để tự kỷ.
Hạ Nhật Ninh hơi híp mắt lại, vừa mới mở miệng.
Thẩm Thất tiếp lời: “Nếu anh lo sợ tôi có mục đích mới tiếp cận anh, vậy thì như vậy đi, tôi sẽ viết một đơn nợ cho anh, trước cuối năm tôi nhất định sẽ trả hết số nợ này. Tôi đảm bảo sẽ không xuất hiện trước mặt anh nữa!”