⬅ Trước Tiếp ➡
“Mẹ, con gả đến Hạ Gia và sinh sống ra sao, các người đều nắm rõ hơn ai hết. Chỉ bởi vì Ân Ân không muốn gả nên con mới phải gả qua đây. Hạ Gia có thái độ như thế nào đối với cuộc hôn nhân này, thì các người đều nhìn thấy rất rõ ràng rồi đó. Lúc kết hôn, Hạ Gia chỉ cho con căn biệt thự này mà thôi, ngoài ra không hề cho con thứ gì khác! Nếu các người muốn mua trang sức, thì cũng được thôi, biệt thự này các người cứ lấy đi, sau khi bán được biệt thự thì muốn mua gì thì mua.” Thẩm Thất đặt chìa khoá lên bàn ngay lập tức.
“Đùa à! Căn biệt thự này đâu phải cô đứng tên, đâu thể nào bán đi được?” Thẩm Ân Ân ngước mắt lên: “Ý cô là không muốn mua cho tôi chứ gì? Mẹ~”
Thẩm Ân Ân xoay đầu qua nhìn Thẩm phu nhân: “Trước kia mỗi lần Thẩm Thất lãnh lương đều giao cho mẹ hết, con mặc kệ, con nhất định phải mua bộ trang sức đó!”
Thẩm phu nhân lập tức nhìn về phía Thẩm Thất: “Thẩm Thất, tiền lương tháng này, mày vẫn chưa đưa cho tao phải không?”
Đưa tiền lương ư?
Trước kia cô quá ngốc nghếch, nên mới tin lời của bà, nên mới đem giao nộp hết tất cả tiền lương của mình cho bà!
Bây giờ bà ta còn muốn lấy tiền của cô nữa ư?
Đừng hòng!
“Tôi không có tiền!” Thẩm Thất thẳng thắn trả lời: “Tiền điều trị của anh trai là do tôi mượn tiền mới đóng được, tiền lương trước kia của tôi không phải đều trong tay mẹ sao? Tôi còn có tiền gì được nữa? Bên nhà trai không có lễ vậy, nhà gái không có của hồi môn, tiền lương ít ỏi đó của tôi ngay đến trả nợ cũng không đủ!”
“Không có tiền ư?” Sắc mặt Thẩm Ân Ân chợt thay đổi: “Đó là việc của cô, tôi không màng đến!”
Thẩm Thất cảm thấy cô sắp bị làm cho tức điên lên rồi, cô lấy điện thoại ra, vừa bấm phím điện thoại vừa nói: “Được thôi, nếu như vậy, thì tôi chỉ có thể gọi điện thoại cho Hạ Gia. Nếu Hạ Gia biết được Thẩm Gia ép thiếu phu nhân của Hạ Gia mượn tiền để mua trang sức thì…”
Quả nhiên, Thẩm phu nhân đã ấn tay của Thẩm Thất xuống.
“Được rồi, làm mình làm mẩy gì nữa?” Thẩm phu nhân lập tức ném một ánh mắt về phía Thẩm Ân Ân, Thẩm Ân Ân mới bực bộc xoay đầu đi chỗ khác, tức giận rời khỏi.
“Ân Ân chỉ đang nói đùa với con thôi, con làm chị thì sao lại không chịu được lời nói đùa như vậy chứ?” Thẩm phu nhân trách móc nói: “Việc nhỏ nhoi như vậy nói cho Hạ Gia biết làm gì chứ? Chúng ta tự giải quyết là được rồi.”
2041.
Thẩm Thất thừa cơ rút điện thoại về.
Thật ra, cô không hề biết được số điện thoại của Hạ Gia.
Nhìn thấy Thẩm Thất nhẫn nhịn, Thẩm phu nhân mới hài lòng nói: “Được rồi, ta và Ân Ân chỉ qua đây xem con sống như thế nào thôi. Con không sao thì ta yên tâm rồi. Không có việc gì nữa thì, chúng ta đi trước đây.”
Sau khi để lại câu nói này, Thẩm phu nhân mới mang theo túi xách rời khỏi.
Thẩm Thất mất hồn ngồi trên ghế sô-pha, cô ôm chặt lấy đầu, cảm thấy thất bại vô cùng.
Cô thật sự nghi ngờ, cô và anh trai thật ra không phải là con của bà ta sinh ra.
Trên đời này, liệu có người mẹ nào như vậy cơ chứ?
Thẩm Thất không hề khóc, vì nước mắt của cô đã cạn hết cả rồi.
⬅ Trước Tiếp ➡