Chương 16
theo đi, ở trong ngăn kéo đó.” Anh ngẫm nghĩ rồi quyết định đích thân đi lấy giúp cô.
Hộc tủ đựng ô dự phòng ở huyền quan được gắn bên trên sau lưng Chu Cẩn.
Giang Hàn Thanh vươn tay mở ra, lồng ngực bất giác áp về phía Chu Cẩn.
Cảm nhận được hơi thở ấm áp trên người anh, Chu Cẩn hơi mất tự nhiên, vừa ngẩng đầu thì tình cờ đối diện với đôi mày và mắt đen nhánh của Giang Hàn Thanh.
Bầu không khí đột nhiên mập mờ không rõ.
Cổ áo của cô hơi thấp quá, Giang Hàn Thanh có thể dễ dàng nhìn thấy làn da trắng sạch, bộ ngực căng tròn và cả đôi chân thon dài thẳng tắp dưới làn váy của cô.
Dù tính tình cô hùng hổ như cô bé nhưng Giang Hàn Thanh hiểu rõ, trước mặt anh là cơ thể của riêng phái nữ.
Yết hầu anh bỗng chuyển động, hơi thở nặng trĩu, đôi mắt nóng rực gần như làm bỏng làn da Chu Cẩn.
Chẳng hiểu sao, anh biết đây là một cơ hội để bày tỏ khẩn cầu của mình với cô “Chu Cẩn, mai này chúng ta sống cùng nhau đi, được không?” “Anh cần em.” ...
Bar Lửa Phượng Hoàng.
Chu Cẩn ngồi bên quầy bar, tiếng nhạc ồn ào sôi nổi làm rúng động lòng người, trai thanh gái lịch đang lắc lư trên sàn nhảy, hỗn loạn, huyên náo, nhưng cô không nghe lọt.
Cô nhìn chăm chú vào cánh tay đang đung đưa của người pha chế, song tâm trí lại đặt ở một nơi hoàn toàn khác.
Cô nhớ đến ánh nhìn của Giang Hàn Thanh, đôi mắt đầy tĩnh lặng và tập trung.
Bên tai cô vẫn còn hơi nhột, không tài nào xua đi được cảm giác ấy, là hơi thở mát lạnh kéo dài của Giang Hàn Thanh nannan “Anh cần em.” “...
...” Âm thanh kiểm tra thử phát ra từ tai nghe Bluetooth thu nhỏ ở tai phải.
Một tay Chu Cẩn đỡ trán, cô thở ra một hơi dài “Chu Cẩn, tập trung vào, tập trung làm việc thôi nào ” Theo sự miêu tả của quản lý, trên cánh tay Lại Tam có hình xăm đầu rồng chạy dài đến cổ vô cùng bắt mắt.
Vì không loại trừ khả năng Lại Tam đã chạy tội, lần lục soát này trừ truy bắt Lại Tam ra, còn phải đưa ông chủ của Lửa Phượng Hoàng nannan cũng chính là anh họ của Lại Tam về thẩm vấn.
Ông chủ của Lửa Phượng Hoàng tên Hạ Vũ, là một kẻ nổi danh ở vùng này, ai gặp cũng phải gọi một tiếng “Đại ca Hạ”.
Nghe nói thuộc hạ của ông ta kinh doanh cực kỳ không sạch sẽ, cảnh sát nhìn chằm chằm ông ta rất nhiều lần nhưng vẫn chưa tìm được chứng cứ phạm tội.
Trong tay Lại Tam có khẩu súng cảnh sát bị cướp từ “Vụ trọng án 8.17”, tổ trọng án buộc phải hoài nghi rằng anh họ Hạ Vũ của gã biết tình tiết về chuyện sở hữu súng.
Đàm Sử Minh liên tục nhấn mạnh “Phát hiện nhân vật mục tiêu thì không được bứt dây động rừng, nhất định phải chờ viện trợ rồi mới khống chế nghi phạm.” Cảnh sát mặc thường phục đang trà trộn trong quán bar này đã bắt đầu lục soát.
Ở quầy bar, Chu Cẩn bưng một ly rượu, ngón tay chấm vào rượu và bôi lên cổ vài ba cái, rồi sau đó cô đi thẳng lên lầu ba.
Cô đi loạng choạng giả vờ say rượu vào nhầm phòng bao, mượn cớ điều tra tình hình.
Tầng ba không có nhiều khách, có những người khác đang giả thành bồi bàn đi đưa hoa quả, trong vòng mười phút tầng này cơ bản đã thông quan.
Không phát hiện mục tiêụ Chu Cẩn xuống lầu theo chỉ thị, tiếp tục rẽ xuống cửa cầu