Chương 3
nhau từ khi còn nhỏ, song sau khi trưởng thành thì họ không thường liên lạc cho lắm, hôm nay có thể gặp lại nhờ bố mẹ hai bên đứng ra tổ chức.
Đối với hôn nhân, bố mẹ hai nhà họ Giang và nhà họ Chu còn nhiệt tình hơn hai người trong cuộc là họ.
Giang Hàn Thanh và Chu Cẩn hẹn gặp vài lần, chưa kịp vẽ xong chữ bát bát tự thì thế hệ trước đã tính toán xem làm thông gia thế nào rồi.
Giang Hàn Thanh khá ít nói, tính tình lạnh nhạt, nào ngờ hành động của anh lại kinh thiên động địa cực.
Ba tháng sau, anh đã cầu hôn cô.
Nực cười hơn là phong cách làm việc của Chu Cẩn chỉ có hơn chứ không kém, thế là cô đồng ý thôi.
Ít ra Giang Hàn Thanh chung thủy.
Chu Cẩn xem trọng điểm này nhất ở anh.
“Chu Cẩn.” Anh gọi cô.
Thần trí Chu Cẩn vốn đang hỗn loạn, cô dần tỉnh táo lại.
Cô đáp như nói mớ “Em đây.” Một bàn tay mát lạnh đặt sau lưng Chu Cẩn.
Cô giật nảy mình, hoàn toàn tỉnh hẳn rồi ưỡn lưng hòng né tránh tay của Giang Hàn Thanh.
Sau đó, cô quay lại hỏi “Anh làm gì vậy?” Bất ngờ thay, hơi thở nóng bỏng như xâm nhập gần kề, Giang Hàn Thanh hôn lên môi cô.
Một chút nông, một chút sâụ Nông là thăm dò, sâu là say sưa.
Chu Cẩn sửng sốt vài ba giây, đợi khi cô hoàn hồn, cô không hề thấy bài xích như trong tưởng tượng.
Trên người anh có hương vị sạch sẽ và khoan khoái, Chu Cẩn không diễn tả được.
Nó vừa thoải mái vừa yên tâm.
Nụ hôn của anh không mãnh liệt nhưng rất nồng nàn, và bằng cách nào đó, anh có khả năng thiên bẩm, biết dùng một nụ hôn để thể hiện thỉnh cầu của mình.
Chí ít Chu Cẩn cảm nhận được.
Cô không quá kiểu cách như đồng ý kết hôn với người ta rồi còn bày đặt thanh cao từ chối lời mời này.
Huống hồ ngoại hình Giang Hàn Thanh tuấn tú vậy kia mà.
Cô níu lấy cổ áo anh, dần dần đáp lại nụ hôn của anh một cách tha thiết.
Môi lưỡi dây dưa, anh giơ tay ôm lấy mặt Chu Cẩn, khẽ tách cô ra chút ít.
Trong bóng tối, chỉ có ánh sáng rực rỡ từ đôi mắt anh tựa như những vì sao.
Chu Cẩn nhẹ nhàng thở dốc vài hơi, cố bình tĩnh nói “Mùi hương trên người anh dễ ngửi thật đấy.” “Vậy sao?” Giọng anh hơi khàn.
Chu Cẩn nghe được thì tai chợt ngưa ngứa.
Giang Hàn Thanh tiến đến gần hơn rồi hỏi nhỏ “So được với Tưởng Thành chứ?” Chu Cẩn hơi sửng sốt.
Hơi thở quyện vào nhau gần trong gang tấc.
Mượn ánh sáng mờ tối, Chu Cẩn cẩn thận quan sát gương mặt của Giang Hàn Thanh.
Quả thật anh rất tuấn tú, nước da trắng nhạt như sứ, vì trắng nên hàng lông mày đen thẫm của anh càng bộc lộ nét thâm trầm.
Qua giọng của Giang Hàn Thanh, Chu Cẩn dễ dàng nhớ lại Tưởng Thành.
Tính cách của Tưởng Thành hoàn toàn trái ngược với Giang Hàn Thanh.
Anh ta cởi mở, huênh hoang, không hề muốn ngồi yên một giây phút nào, vào năm hai Đại học, anh ta đã dẫn đội giành chức vô địch trong cuộc thi bóng rổ cấp trường.
Trong đội bóng của đối phương có vài bạn còn rất trẻ, lần đầu tiên họ bị áp đảo bởi một lối chơi quyết liệt đến vậy, và sau trận đấu, họ cảm thấy xấu hổ đến mức phải lấy áo đồng phục bóng rổ lau nước mắt nữa.
Tưởng Thành ra khỏi sân bóng, mồ hôi thấm ướt lưng nhưng anh ta lại mạnh dạn bổ nhào vào Chu Cẩn, vừa khoác lên